Lâu lắm rồi tôi chỉ ước mình là học sinh trung bình

Tôi chán những cuộc thi ngoài lề mà thầy cô áp đặt lên học sinh như đó là một “nhiệm vụ”. Hai chữ “nhiệm vụ” từ lúc nào đối với tôi thật ám ảnh quá.

Lâu lắm rồi tôi chỉ ước mình là học sinh trung bình

Shares

Tôi là một học sinh giỏi của trường, theo mọi người là thế. Nhưng có ai biết rằng từ rất lâu rồi tôi luôn ước ao “được” trở thành một học sinh trung bình để không phải mệt mỏi và áp lực như vậy nữa. Thật sự tôi đã chán lắm, chán lắm rồi. Tôi chán những cuộc thi ngoài lề mà thầy cô áp đặt lên học sinh như đó là một “nhiệm vụ”. Hai chữ “nhiệm vụ” từ lúc nào đối với tôi thật ám ảnh quá. Có ngày nào nó không dày vò tôi rằng từ cái ngày đầu bước chân vào trường trung học cơ sở cho đến nay? Tôi thấy mình chỉ là một con rô bốt được thầy cô lập trình sẵn để cứ khi có cuộc thi hay hoạt động nào cũng phải tích cực tham gia; dù cho phải thức đêm thức hôm soạn bài và học bài, dù cho phải nghỉ cả những lớp học thêm bổ ích mà tôi rất yêu thích, dù cho bệnh hay mệt đến mấy cũng phải cố lăn ra khỏi giường để gắng mà đi tập. Tất cả cũng chỉ vì hai chữ “nhiệm vụ”, liệu nó có đáng?

Tôi phải làm sao bây giờ khi mỗi lần từ chối vì lý do không đủ khả năng hay bận thì lại nhận được một tràng chỉ trích rằng học sinh không có quyền nói bận với thầy cô, rằng vì tôi là một học sinh giỏi nên phải cố gắng hơn nữa để trở nên toàn diện, rằng đó là “nhiệm vụ”. Tôi đã làm gì có lỗi? Những thành tích mà tôi đem về cho trường dù nhỏ nhoi nhưng lại chỉ khiến tôi nhận thêm bao áp lực. Giờ đây, trong một góc phòng nhỏ, có ai biết rằng tôi đang khóc. Vì sao tôi không có quyền nói “không”? Phải chăng vì tôi là học sinh?

Shares

49 queries in 3.434 seconds.