Tôi đã lừa dối chồng một cách trắng trợn và đầy đau đớn

Để cho chắc ăn, tôi ngủ với anh ta 3 ngày liên tiếp. Những ngày đó, tôi đã phản bội và lừa dối chồng một cách trắng trợn và đầy đau đớn.

Tôi đã lừa dối chồng một cách trắng trợn và đầy đau đớn

Shares

Năm 2013, tôi lấy chồng. Chồng tôi có bề ngoài rất phong độ và đáng tin cậy. Anh ấy làm cho một công ty xuất nhập khẩu, giao tiếp tốt 3 thứ tiếng. Hồi đầu khi mới biết anh, tôi nể phục anh. Tiếp xúc càng nhiều với anh, tôi càng yêu anh. Anh là người có tư tưởng rất thoáng và bình đẳng trong mối quan hệ giữa bạn trai – bạn gái và vợ chồng. Có nghĩa là anh không bao giờ áp đặt tôi phải như thế này, phải như thế nọ từ khi yêu nhau cho tới lúc kết hôn. Anh chỉ cần sự chung thủy ở tôi là đủ.

Lương của anh rất cao trong khi lương của tôi chỉ đủ tôi tiêu vặt hàng tháng. Buổi tối về nhà hai vợ chồng cùng bắt tay vào dọn dẹp và cơm nước. Không khi nào tôi cảm thấy tủi thân vì phận làm vợ. Nhưng, mọi thứ không bao giờ hoàn hảo.

Cưới nhau về hơn 1 năm, bụng tôi vẫn không có dấu hiệu mang bầu. Tôi âm thầm đi khám 2 lần và đều được kết quả là tôi hoàn toàn bình thường. Như vậy, tất cả là ở chồng tôi. Nhưng tôi không muốn bảo chồng đi khám, bởi con người anh rất nhạy cảm. Tôi sợ làm tổn thương anh và tình cảm của hai chúng tôi. Nếu khám ra nguyên nhân từ anh, chắc chắn anh sẽ rất đau khổ. Thậm chí anh có thể ly hôn với tôi vì mặc cảm. Nếu nguyên nhân không phải từ anh, anh sẽ cảm thấy tôi đã coi thường anh. Vì thế mà tôi đã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng đi tới quyết định không đề cập tới chuyện này với anh.

Tôi thường vào các diễn đàn hiếm muộn, đơn thân, độc thân để tìm hiểu và xem cách ứng xử của mọi người với chồng hoặc vợ như thế nào. Rồi có một ngày, một người đàn ông đã kết bạn với tôi. Anh ta trò chuyện rằng anh ta đang rất chán nản. Anh ta lấy vợ được 4 năm rồi nhưng không có con. Vợ anh ta mải chơi, thích ăn ngon mặc đẹp, không muốn mang thai vì sợ sinh con sẽ xấu.

Chúng tôi nói chuyện rất nhiều và tìm thấy sự đồng cảm trong đó. Dần dần anh hẹn gặp mặt tôi, tôi đồng ý. Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng giống như hai người bạn mà thôi. Rồi chúng tôi tiếp xúc ngày càng nhiều, nhưng đều chỉ là chia sẻ với nhau chuyện gia đình, không hề có khái niệm đi quá giới hạn. Chồng tôi không hề hay biết mối quan hệ này của chúng tôi.

2 năm sau cưới, có một buổi tối chồng tôi hỏi “Anh rất thích có một đứa con. Em nghĩ sao nếu vợ chồng mình sinh con trong năm nay?” Tôi rất mừng rỡ, nói với chồng là mình cũng thích có con. Chồng tôi liền hỏi “Vậy sao em lại uống thuốc tránh thai?” Lúc này tôi mới ngớ người hiểu ra, anh tưởng tôi chưa muốn mang thai nên âm thầm uống thuốc (bởi anh không hề dùng biện pháp). Tôi cười nói, em sẽ không uống nữa. Mình cũng nên có con rồi.

Từ sau hôm đó, anh ra sức “cày cấy”, nhưng vô ích. Tôi nói chuyện này với “người bạn tâm giao”, và anh ấy đề nghị giúp đỡ. Lúc đầu tôi đã phản ứng rất gay gắt, tôi còn định cắt đứt liên lạc với anh ta. Nhưng anh ta nhắn tin bảo tôi rằng, “Đâu phải cứ quan hệ với nhau mới có thể sinh con được, làm thụ tinh nhân tạo cũng được mà”.

Ngẫm nghĩ, tôi thấy anh ta nói có lý. Nhưng nếu làm thủ tục thụ tinh thì quá rườm rà, và chồng tôi sẽ biết, cho nên sau vài lần gặp nữa, tôi bạo gan nhờ anh ta giúp. Tôi căn ngày trứng rụng rồi thuê một phòng ở khách sạn. Để cho chắc ăn, tôi ngủ với anh ta 3 ngày liên tiếp. Những ngày đó, tôi cảm thấy vô cùng tội lỗi. Bản thân tôi rất yêu thương chồng, nhưng tôi đã phản bội và lừa dối anh một cách trắng trợn và đầy đau đớn.

pregnant woman's belly

Tôi đã lừa dối chồng một cách trắng trợn và đầy đau đớn (Ảnh minh họa)

Cuối cùng tôi mang bầu. Chồng tôi vui lắm, anh quan tâm và chăm sóc tôi rất kỹ lưỡng. Người đàn ông kia tôi cũng hạn chế liên lạc và không gặp mặt. Tôi chỉ nhắn mỗi một tin cảm ơn anh ta. Đứa con trong bụng tôi càng ngày càng lớn.

Những ngày qua, mặc dù mang nặng mặc cảm và tội lỗi với chồng, nhưng tôi vẫn cố gắng biểu hiện tâm trạng mình rất vui vẻ. Tôi cứ tưởng mọi chuyện trót lọt, song người đàn ông kia liên tục nhắn tin gọi điện đòi gặp tôi. Ban đầu anh ta rất lịch sự, khi tôi từ chối anh ta không nài ép thêm. Nhưng bây giờ anh ta nhất nhất đòi gặp. Tôi miễn cưỡng gặp anh ta 2 lần, lần nào anh ta cũng đòi nắm tay tôi. Anh ta nói nhớ tôi, giờ anh ta sống với vợ mà tâm nguội lạnh.

Tôi cầu xin anh ta hãy để tôi và gia đình được yên, tôi mong anh ta quay về với gia đình và tìm cách khuyên nhủ vợ. Nhưng anh ta đột nhiên nói, anh yêu em mất rồi.

Đến giờ bụng tôi đã được 8 tháng, theo dự sinh thì chỉ còn hơn 1 tháng nữa là đến ngày đẻ. Thế nhưng, hai ngày trước tôi nhận được điện thoại của người đàn ông đó, anh ta nói đã ly hôn với vợ. Anh ta sẽ không buông tha tôi và con của anh ta. Vậy là lần phản bội lừa dối chồng một cách trắng trợn đó của tôi đã phải lãnh hậu quả.

Tôi không biết phải giải quyết mọi chuyện như thế nào? Tôi đang rất mệt mỏi. Tôi đã nghỉ chờ sinh, mọi việc trong nhà cũng là chồng tôi lo hết. Nhìn chồng, tôi lại hối hận vì sao mình chọn con đường này. Nhưng đứa con là máu mủ của tôi, dù bố nó có đáng ghét cỡ nào thì tôi vẫn không từ bỏ được. Tôi mong được một lời khuyên chân thành.

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.