Sau đám cưới, ai cũng “hỏi thăm” tôi rằng “Sao vợ xấu thế?”

Lúc đón dâu, cô dâu của tôi xuất hiện trước sự ngỡ ngàng của mọi người. Ai cũng chăm chăm và sốc khi nhìn thấy khuôn mặt phù nề của em.

Sau đám cưới, ai cũng “hỏi thăm” tôi rằng “Sao vợ xấu thế?”

Shares

Sau khi đưa người yêu về ra mắt, tôi bị cả nhà kịch liệt phản đối hôn sự với lý do không hợp tuổi, không môn đăng hộ đối. Nhưng tôi biết lý do sâu xa là bố mẹ tôi sợ cháu nội giống mẹ nó sẽ vừa bé vừa lùn.

Không phủ nhận là vợ tôi có chiều cao khiêm tốn, nhưng điều đó không làm tôi thay đổi ý định sẽ cưới cô ấy làm vợ và bố mẹ tôi cũng miễn cưỡng mà đồng ý.

Cách ngày cưới 3 ngày, vợ tôi có qua nhà tôi sắp xếp lại đồ đạc phòng cưới và có ở lại ăn tối luôn. Nhưng dùng bữa xong được khoảng 1 tiếng thì cô ấy xin phép về sớm vì nhà có việc. Tôi đưa em về, trên đường mới thấy em kêu khó chịu vì từ trước không những không ăn được tôm mà còn không ăn được cả cua nữa.

Chẳng là tối ấy, mẹ tôi làm bún riêu cua. Nhưng vì sợ phật lòng mẹ nên em đã lẳng lặng ăn mà không ý kiến gì. Tôi bảo em đã biết mình không ăn được còn cố làm gì thì em chỉ bảo cô ấy cũng chỉ ăn có 1 ít gọi là và nghĩ là không sao.

Cứ tưởng về nghỉ ngơi là sẽ hết nào ngờ vợ sắp cưới của đau bụng dữ dội tới nỗi phải vào viện cấp cứu. Và tai hại hơn là toàn cơ thể em bị dị ứng phù nề, mặt mũi sưng phồng. Đến tôi sáng hôm sau vào gặp em mà còn không nhận ra người yêu mình nữa.

Hong Kong, China --- Bride's hands --- Image by © Lisa B./Corbis

Rồi cũng đến ngày chúng tôi kết hôn (Ảnh minh họa)

Khỏi phải nói là em ủ rũ, khóc lóc nhiều đến cỡ nào vì lo lắng chỉ 3 ngày nữa là đến ngày em chính thức làm cô dâu. Khi ấy, mặt mũi phù nề như vậy thì phải làm sao? Các bác sĩ cũng nói cái nốt ban này phải bay dần dần chứ không có cách nào nhanh hơn được.

Để bố mẹ không lo lắng nên tôi đã giấu chuyện này với cả nhà, hy vọng 3 hôm nữa em sẽ ổn. Song sau 3 ngày mà mặt mũi em vẫn bơ phờ và chhưa bớt phù nề là mấy.

Vì toàn thân em là những mảng dị ứng chi chít nên em cũng đã phải đi thuê lại váy cưới. Thay vì chiếc váy hở vai quyến rũ, nay em phải khoác trên mình chiếc áo cưới kín mít hòng che được những mảng dị ứng đó. Nhưng khuôn mặt em thì chẳng thể làm thế nào che được.

Thậm chí, không tự tin với mình như thế, em còn đòi hoãn cưới. Nhưng vì không muốn hoãn chuyện hệ trọng chỉ vì lý do nhỏ này nên tôi đã ra sức động viên em. Hơn nữa, mọi người sẽ thông cảm thôi. Nhìn em lúc này tôi cũng vừa thương vừa tội. Bởi thực tế, vì các nốt dị ứng chưa lặn nên em cũng xấu xí hơn bình thường rất nhiều.

Rồi cũng đến ngày chúng tôi kết hôn. Lúc đón dâu, cô dâu của tôi xuất hiện trước sự ngỡ ngàng của mọi người. Ai cũng chăm chăm và sốc khi nhìn thấy khuôn mặt phù nề của em. Hầu như tất cả mọi người đằng nhà trai tôi hướng ánh mắt soi mói về phía em. Tôi thấy tay vợ run nên nắm lấy tay cho em vững vàng hơn.

Những người đã gặp mặt vợ tôi thì tỏ vẻ thương hại song vẫn xì xào không hiểu đó có phải là em không? Còn những bác ở dưới quê thì vô tình buông lời nhận xét đến tàn nhẫn: “Sao cô dâu gì mà trông kinh quá!”. Tôi biết em đã nghe thấy tất cả nhưng cố gắng lờ đi. Cả hai chúng tôi đều mong cho đám cưới kết thúc càng nhanh càng tốt.

Ngày sau đám cưới, vốn đã không ưa em từ đầu, nay thêm vụ này mẹ tôi lại càng ghét con dâu mới của mẹ hơn. Bà không ngớt lời chì chiết vợ tôi coi thường bà, không thông báo gì nên đã làm cả nhà được phen xấu hổ, bẽ mặt với họ hàng, khách khứa nhà chồng. Bà còn bảo: “Biết thế thì hủy hôn cho xong”. Tôi bực quá mà hét lên: “Tại cái món canh cua của mẹ đấy! Cô ấy bị dị ứng chứ có sao đâu mà ai cũng coi P như mắc bệnh hủi vậy?”. Lúc đó mẹ tôi mới không nói gì nữa.

Chưa hết, sau đám cưới tôi liên tục nhận điện thoại “hỏi thăm” từ người quen, anh em họ hàng. Họ hầu hết bảo tôi sao lấy vợ xấu thế. Có người lại tâm sự rất thật: “Đi bao nhiêu đám cưới rồi mà chưa thấy đám cưới nào lại có cô dâu xấu như thế?”. Tôi càng giải thích, mọi người càng không hiểu cho, càng không tin là vợ tôi chỉ bị dị ứng mới thế còn bình thường cô ấy cũng đâu đến nỗi. Giải thích mãi khiến tôi cũng mệt mỏi lắm.

Mấy ngày nay, tôi chỉ muốn khóa máy mà không phải tiếp một cuộc điện thoại nào nữa. Nhưng sợ bị mọi người trách là mất lịch sự nên đành phải nghe. Bản thân tôi thấy chán nản và áp lực vô cùng thì khỏi phải nói vợ tôi thế nào. Cô ấy buồn rầu, khóc nhiều lắm mặc dù mỗi lúc có cuộc gọi đến tôi đã chạy ra ngoài để vợ không nghe thấy tiếng nhưng vợ tôi vẫn đoán ra được.

Về nhà chồng được 3 ngày rồi, nhưng các nốt dị ứng của vợ tôi vẫn chưa bay hết. Cả ngày vợ tôi chẳng dám xuống nhà, giam mình trong phòng mất tự tin tới nỗi cũng không buồn nhìn tôi mà nói chuyện nữa. Rồi cô ấy còn xin được về nhà ngoại vài ngày cho đỡ căng thẳng. Nhưng tôi đã không đồng ý vì sợ lại bị ý kiến là vừa cưới, vợ chồng có chuyện gì mà đã để vợ phải về ở ngoại.

Thật sự lúc này tôi không biết làm cách nào để giúp vợ nữa. Làm sao để vợ tôi vui vẻ, thoải mái bây giờ? Có ai có cách nào giúp tôi với!

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.