Sau 5 năm ôm căm hận rời đi, cuối cùng tôi cũng được hả hê nỗi lòng

Có ai ngờ đâu, chỉ 5 năm thôi mà mọi sự lại thay đổi đến nhường này. Ngày trước Trâm phá hoại tôi, đến giờ thì cũng phải nhận lại bài học cay đắng.

Sau 5 năm ôm căm hận rời đi, cuối cùng tôi cũng được hả hê nỗi lòng

Shares

Có câu “Có vay có trả và luật nhân quả không để sót một ai”. Hôm nay tôi xin được chia sẻ câu chuyện của mình để cho những kẻ thứ ba đang có ý định phá vỡ gia đình và hạnh phúc của người khác thì nên suy nghĩ lại bởi những thứ cướp từ người khác sẽ không bao giờ bền.

Tôi với Trâm là bạn thân. Ngày ấy tôi mới chân ướt chân ráo từ quê lên Hà Nội nhập học. Trâm là đứa bạn đầu tiên mà tôi quen ở lớp đại học. Rồi 2 đứa thuê phòng trọ ở chung, cùng ăn, cùng học, cùng trải qua những ngày tháng sinh viên nhiều niềm vui và kỉ niệm.

Hai đứa thân nhau đến mức có thể chia sẻ với nhau mọi thứ, từ chiếc chăn đêm lạnh đến gói mì tôm sống những đêm học bài khuya. Có những đêm 2 đứa thức đến tận 1 giờ sáng để rủ rỉ rù rì tâm sự về mọi chuyện trong cuộc sống.

Nhớ lần có lần tôi thất tình, Trâm liền rủ tôi cúp học, đi xe máy chạy thẳng ra ngoại ô giữa đêm khuya, mặc cho gió lạnh thổi tốc vào mặt. Lúc đó tôi từng nghĩ Trâm và tôi sẽ mãi mãi là bạn tốt của nhau. Gia đình hai bên quý mến và coi chúng tôi như con cái trong nhà. Suốt 4 năm đại học hai đứa luôn đi cùng nhau như hình với bóng.

Ra trường, chúng tôi đều có công việc riêng nhưng vẫn ở chung phòng trọ với nhau. Ngày tôi có người yêu, Trâm vui mừng chúc tôi hạnh phúc.

Sự quan tâm của anh khiến tôi ngập tràn trong hạnh phúc và không nhận ra sự đố kị lộ rõ trong thái độ của Trâm. (Ảnh minh họa)

Người tôi yêu tên Huy, bằng tuổi, khá điển trai và rất mực yêu chiều tôi. Những lần hẹn hò đi chơi với người yêu, sợ Trâm buồn, nên lần nào tôi cũng rủ Trâm đi cùng. Ba người đi chơi cùng nhau rất vui vẻ. Trâm là mẫu người hướng ngoại, khá sôi nổi và hoạt bát nên làm quen với người yêu của tôi rất nhanh, hai người nói chuyện có vẻ rất hợp. Thấy hai người họ vui vẻ trò chuyện tôi rất mừng bởi nếu Trâm và Huy ghét nhau thì tôi đứng giữa rất khó xử.

Ngày ngày, Huy đến đưa tôi đi làm. Thỉnh thoảng anh lại tự tay nấu cho tôi những món ăn mà tôi thích. Sự quan tâm của anh khiến tôi ngập tràn trong hạnh phúc và không nhận ra sự đố kị lộ rõ trong thái độ của Trâm.

Một thời gian sau, tôi như ngờ ngợ nhận ra có điều gì đó bất thường trong mối quan hệ giữa Trâm và Huy. Những lần đến phòng trọ chơi, Huy với Trâm chuyện trò rất tự nhiên, rất thoải mái. Họ cười đùa vui vẻ trêu chọc nhau. Lúc đấy, tự dưng tôi thấy mình trở nên thừa thãi. Ai đó nếu không biết thì khi nhìn vào cảnh tượng ấy sẽ nghĩ rằng Trâm là người yêu của Huy chứ không phải tôi.

Một lần, tôi có việc phải về quê vài ngày. Lúc lên lại thành phố, thấy phòng trọ khóa cửa, tôi lại quên mang chìa khóa nên phải gọi cho Trâm, nhưng không ai nghe máy. Tôi lại gọi cho người yêu nhưng máy anh báo thuê bao không liên lạc được. Tôi ngồi đợi ở trước cửa phòng trọ. Một lúc sau, Trâm về. Nhưng không phải chỉ có một mình Trâm mà còn có Huy nữa.

Hai người ấy chở nhau về rất tình cảm, Trâm vòng tay qua eo Huy, tựa đầu vào vai anh, nũng nịu. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, tôi đứng chôn chân tại chỗ. Khuôn mặt tái nhợt, đôi môi run rẩy cố kìm nén không cho tiếng khóc bật ra thành tiếng. Trong lòng tôi có một thứ gì đó vừa mới sụp đổ, tan tành, vỡ vụn. Hàng trăm, hàng ngàn mảnh vỡ như đang đâm thẳng vào trái tim tôi rỉ máu.

kẻ thứ ba

Tại sao hai người mà tôi yêu thương và tin tưởng nhất, họ lại đối xử với cô như thế? (Ảnh minh họa)

Sau đó tôi còn biết, họ đã giấu giếm tôi một thời gian dài rồi. Một sự phản bội quá lớn, quá tàn nhẫn với tôi. Tại sao Trâm lại là kẻ thứ ba? Tại sao hai người mà tôi yêu thương và tin tưởng nhất, họ lại đối xử với cô như thế? Tai tôi ù đi, đầu tôi như muốn nổ tung với một mớ câu hỏi “Tại sao?”.

Ngay ngày hôm sau, tôi xin chuyển công tác vào Sài Gòn, cắt đứt mọi liên lạc với Trâm và Huy, người mà cách đó vài ngày còn là bạn thân và người yêu của tôi.

Năm năm sau, tôi trở ra Hà Nội công tác thì gặp lại Hương cô bạn cũ học cùng lớp đại học. Sau khi đi uống café và tâm sự với nhau đủ chuyện thì bỗng Hương kể: “À mà mày còn giận Trâm không? Sau khi mày bỏ đi, được một thời gian thì Trâm với Huy kết hôn. Nhưng cuộc hôn nhân của họ không hạnh phúc. Huy bị vô sinh. Rồi họ li dị, Trâm giờ cặp bồ với hết người này người nọ để lấy tiền tiên xài. Có lần bị đánh ghen thê thảm rồi đấy”.

Tôi ra hiệu để Hương ngưng kể, tôi muốn quên đi những chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Nhìn qua cửa sổ của quán cafe, thấy dòng người ngược xuôi trên đường. Tôi mỉm cười, hài lòng với cuộc sống bình yên hiện tại của mình và tin rằng mọi thứ đều có luật nhân quả.

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.