Ông lão ăn xin bị cướp 1 tỷ đồng, chết vẫn đòi vàng

Những ngày cuối đời, ông Cưng khóc thét, luôn miệng kể về số vàng 25 lượng (tương đương 1 tỷ đồng) dành dùm được từ ăn xin, đã bị cướp trước đó.

Ông lão ăn xin bị cướp 1 tỷ đồng, chết vẫn đòi vàng

Shares

Cưng lúc còn sống tham dự phiên toà.

Đòi vàng bị cướp, lời trăn chối của ông lão ăn xin

Ngày 1/7, chị Nguyễn Thi Dùng (46 tuổi, ngụ xã Tân Thành B, huyện Tân Hồng, tỉnh Đồng Tháp) xác nhận, ông Nguyễn Văn Cưng (tức Sáu Cưng, SN 1927, ăn xin tại khu vực chợ thực phẩm Tam Nông, thuộc khóm 2, thị trấn Tràm Chim, huyện Tam Nông, tỉnh Đồng Tháp) đã qua đời ở tuổi 88. Chị Dùng là người cháu gái, gọi ông Cưng bà Cậu, nuôi dưỡng ông lúc cuối đời.

Cũng theo chị Dùng, cậu Cưng sống tiết kiệm lắm, mỗi khi mất của thì nước mắt lại rưng rưng. Trước khi nhắm mắt, ông khóc thét, luôn miệng kể về số vàng 25 lượng mà cả đời ông đi ăn xin dành dùm được.

Có lúc giữa đêm khuya, ông tỉnh giấc gọi vợ chồng tôi lấy xe chở đi tìm bọn cướp để đòi vàng. Những tháng gần đây, do tuổi cao sức yếu, ông Cưng được gia đình tôi đưa vào bệnh viện địa phương chăm sóc. Nhưng, ông không qua khỏi, chết ở tuổi 88.

Trở lại vụ cướp tài sản của ông lão ăn xin chấn động miền Tây, sau thời gian theo dõi, đến khoảng 22h00 ngày 21/12/2013, phát hiện ông Cưng đang ngủ tại khu vực chợ thực phẩm Tam Nông có để vàng trong quần nên Trần Quốc Việt (SN 1985) bàn bạc với Cao Văn Sang (SN 1994), Lê Đức Duy (SN 1995), Trần Văn Thanh Danh (SN 1996, cùng ngụ khóm 4, thị trấn Tràm Chim, huyện Tam Nông) và Nguyễn Thái Tài (SN 1996, ngụ ấp K8, xã Phú Đức, huyện Tam Nông), tìm cách lấy tài sản để tiêu xài và phân công nhiệm vụ cụ thể từng thành viên.

Lập tức, Sang và Duy làm nhiệm vụ cảnh giới bên ngoài; Tài vào thăm dò xem ông Cưng ngủ chưa rồi bất ngờ dùng tay bịt miệng ôn Cưng, còn Việt ra tay tụt quần nạn nhân cướp tài sản rồi chạy thoát, cùng nhau phân chia tài sản vừa cướp được.

Cả nhóm chiến được lợi phẩm trong tay, thì Việt liền hỏi Tài: “Muốn lấy vàng ít hay nhiều?”, Tài trả lời: “Muốn lấy vàng nhiều”. Sau đó, Việt và Tài nói với Sang, Duy chỉ lấy được 6 chiếc nhẫn và chia mỗi thằng một chiếc nhẫn vàng. Tuy nhiên, các đối tượng trên đã bị cơ quan CSĐT bắt giữ để xử lý theo thẩm quyền.

Cơ quan chức năng đã xác định số vàng mà các đối tượng cướp là 8 lượng, 6 chỉ, 5 phân, 9 ly vàng 24K, tổng trị giá 262.513.000 đồng.

43 năm tù dành cho năm bị cáo

Ngày 29/12/2014, tại Nhà văn hoá huyện Tam Nông, TAND tỉnh Đồng Tháp đã mở phiên xét xử lưu động vụ án “Cướp tài sản” của cụ già ăn xin với tổng hình phạt là 43 năm tù dành năm bị cáo.

Cụ thể, Tòa tuyên phạt Trần Quốc Việt 15 năm tù giam; Nguyễn Thái Tài 10 năm tù; Lê Đức Duy 8 năm tù; Cao Văn Sang 7 năm tù và 3 năm tù dành cho Trần Văn Thanh Danh. Đồng thời, buộc các bị cáo phải có trách nhiệm trả lại toàn bộ số vàng cướp được.

1

Các bị cáo tại phiên xét xử.

Riêng Nguyễn Thị Oanh (vợ của bị can Việt, đang bỏ trốn) có hành vi nhận, sử dụng tiền và nữ trang của Việt cướp được là 55 triệu đồng, cũng bị Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Đồng Tháp truy tố tội danh “Tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có”. Hiện đối tượng này bị Công an tỉnh Đồng Tháp phát lệnh truy nã toàn quốc.

Có mặt tại phiên xét xử này, thì sức khỏe của ông Cưng yếu đi nhiều, chân, tay di chuyển chậm chạm, từng tiếng nói cũng bị đứt quãng, khó nghe rõ từng tiếng.

Tuy nhiên, ông Cưng vẫn một mực khẳng định rằng sau hơn 40 năm sống lang thang để ăn xin thì ông đã tích góp được 25 lượng, nay chỉ lấy lại được 8 lượng, chênh lệch gần 20 lương nên ông đau buồn. Ông Cưng luôn tỏ ra xúc động mỗi khi có ai đó hỏi về số vàng vừa bị cướp.

Ông Cưng vừa khóc vừa kể lại: “Bị hai thanh niên đè xuống lột sạch số vàng mà tôi chắt móp những đồng bạc lẻ bố thí của thiên hạ từ hàng chục năm mới có được, nghĩ đến tiếc lắm”.

Ánh mắt đượm buồn, chị Dùng kể: “Từ ngày đưa cậu Cưng về đây sinh sống, cậu hay buồn bất chợt mỗi khi nhớ về số vàng bị cướp. Cậu sống vô gia cư, lang thang chỉ một thân một mình để ăn xin từ hơn 20 năm qua. Cậu Cưng có 6 anh chị em, mẹ tôi là thứ tư trong gia đình, nhưng tất cả các chị em đều đã qua đời, chỉ còn mỗi mình cậu.

Theo lời kể chắp vá của cậu Cưng và người thân, thời trẻ cậu cũng có vợ nhưng gia cảnh nghèo khó, không đất đai canh tác nên vợ chồng cậu chỉ biết làm thuê kiếm sống qua ngày. Tuy nhiên, không lâu sau đó, vợ cậu qua đời vì bạo bệnh. Do vợ chồng cậu không có con, từ đó cậu bắt đầu phiêu bạt làm thuê làm mướn, rồi đến ăn xin khắp chốn thiên hạ”.

Phiêu bạc tứ phương để ăn xin

“Lúc còn mạnh khỏe, cậu đi bộ ăn xin tứ phương, từ miệt Đồng Tháp Mười, có khi dạt qua tận Tân Châu, An Phú (An Giang). Tối đến, là cậu lại tìm chợ và ngả lưng qua đêm. Đời cậu là vậy, chẳng mấy khi về quê, nhưng khoảng tám năm nay thì cậu thường xuyên về nhà tui ở. Cứ độ hơn nửa tháng hoặc một tháng đi xin ăn ở các nơi thì cậu lại về nhà tui ở. Dù có nhiều vàng như vậy, nhưng cậu Cưng không hề cho ai biết, và không tiêu pha gì cho riêng mình, mà chỉ khư khư giữ vàng trong người.

Thường ngày, ông Sáu Cưng bỏ vàng hai bên túi quần, dày cộm. Gia đình lo sợ bị kẻ xấu cướp vàng, nhiều lần nói ông lão ở nhà sống với con cháu, nhưng ông nhất quyết không chịu. Có nhiều tiền, vàng như vậy đó nhưng cậu hà tiện dữ lắm. Ốm đau kêu đưa tiền đi mua thuốc cũng hổng chịu. Toàn là vợ chồng tui phải lo cho cậu”, chị Dùng kể.

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.