Nỗi niềm người con trong gia đình bố mẹ nghiện cờ bạc

Người con gái tôi yêu đã quyết định rời xa tôi để đi tìm hạnh phúc mới. Trong hoàn cảnh của gia đình tôi, cô ấy không tránh khỏi những suy nghĩ về tương lai khó khăn.

Nỗi niềm người con trong gia đình bố mẹ nghiện cờ bạc

Shares

Tôi là con trai, năm nay 25 tuổi, sinh ra trong một gia đình gốc Hà Nội. Trên tôi còn một chị gái. Vào cấp 2, tôi phải dọn sang nhà bác sống và tập trung vào học hành cho đến khi đỗ đại học. Lúc bấy giờ, bố tôi chưa có công việc làm ổn định, mẹ tôi buôn bán kinh doanh ngay tại nhà. Ngay sau khi đỗ đại học, tôi lại dọn về ở cùng gia đình. Bố tôi cũng đã xin được việc với khoản thu nhập hàng tháng khá tốt. Nhìn từ bên ngoài, gia đình chúng tôi thật đáng ngưỡng mộ khi bố mẹ đều có việc làm, tôi học trong một trường đại học uy tín, chị gái tôi đã tìm được một công việc yêu thích tại Hà Nội.

Mọi chuyện trở nên xấu dần trong những năm tháng mà tôi còn học đại học. Bố mẹ tôi bắt đầu có dấu hiệu nghiện cờ bạc, mẹ tôi là người nghiện nặng hơn. Có những ngày mẹ tôi không mở hàng mà chìm đắm trong bài bạc từ sáng sớm đến chiều tối. Hàng hóa vì vậy mà ngày càng bị ứ đọng, vốn liếng không thể thu lại. Có những lần chị tôi đi làm, nhận được tiền thưởng một triệu đồng mà mẹ cũng lấy trộm lúc chị ngủ trưa. Bố mẹ tôi thường xuyên xảy ra tranh cãi liên quan đến chuyện tiền nong trong gia đình khiến hai chị em tôi rất buồn lòng. Chúng tôi âm thầm trách tại sao bố mẹ không hề nghĩ cho tương lai của chính mình và tương lai của chúng tôi sau này sẽ khổ như thế nào.

Tình hình ngày càng trở nên tệ hơn khi những khoản vay nặng lãi cứ ngày càng nhiều hơn. Bố mẹ tôi đã phải bán căn nhà trên phố cổ – nơi mà suốt quãng thời gian tuổi thơ đã gắn bó với tôi. Ông bà nội và bác tôi cũng dần cạn kiệt hy vọng với bố mẹ tôi. Sau khi trả những khoản nợ trị giá vài trăm triệu, bố mẹ tôi mua được một căn hộ chung cư mini để xây dựng lại từ đầu. Hy vọng đó cũng tắt dần khi những khoản tiền tích góp được sau lần mua nhà cất cánh bay đi vì bố mẹ tôi vẫn nặng nề tâm lý đánh bạc để gỡ gạc những gì đã mất. Hơn nữa, sau khi chuyển sang nhà mới, mẹ tôi không có việc làm. Bố tôi nhiều lần mắng mẹ trước mặt tôi. Bố cũng thương mẹ nên không muốn ly dị dù nhiều lần bà lấy tiền của bố, bỏ nhà đi nhiều ngày trước khi bố tôi gọi về.

Gia đình tôi lại tiếp tục chìm đắm trong cảnh nợ nần. Chỉ sau ba năm chuyển nhà, bố mẹ tôi lại phải bán để trả nợ. Nhiều lần tôi đã ngồi với bố mẹ để tìm cách giải quyết nhưng mọi chuyện đâu lại trở về đấy. Trong quãng thời gian này, may mắn khi chị tôi đã lấy được người chồng như ý. Anh rể hiểu, quan tâm tới chị gái và chấp nhận gia đình tôi làm tôi cảm thấy hạnh phúc cho chị.

Còn bản thân tôi vừa trải qua nỗi đau lớn trong tình cảm. Người con gái tôi yêu, gắn bó với tôi suốt ba năm, từ lúc chúng tôi còn là sinh viên đến khi chúng tôi biết cách dành dụm từng đồng khi đi làm, đã quyết định rời xa tôi để đi tìm hạnh phúc mới. Tôi không trách cô ấy vì tôi luôn yêu và luôn mong cô ấy được sống hạnh phúc. Trong hoàn cảnh của gia đình tôi, cô ấy không tránh khỏi những suy nghĩ về tương lai khó khăn. Tôi đã vượt qua quãng thời gian dài sống bằng ý chí và nghị lực của bản thân và cả bằng sự động viên của bạn bè, các thành viên khác trong gia đình. Tôi luôn tự thúc giục bản thân phải tốt hơn, làm việc cật lực hơn để có những cơ hội tốt hơn. Điều tôi trăn trở là sau này khi gặp được người con gái khác mà tôi yêu thương và muốn gắn bó trọn đời, tôi sẽ phải nói sao với cô ấy về hoàn cảnh gia đình mình.

Hiện tại tôi vẫn tìm kiếm một công việc hoặc tìm cho mẹ tôi một lớp học nghề để giúp bà từ bỏ con đường nghiện cờ bạc. Chỉ khi mẹ tôi thoát được con đường nghiện ngập ấy, tôi mới có hy vọng xây dựng gia đình với người con gái tôi yêu. Rất mong các anh chị, bạn đọc đồng cảm và dành lời khuyên cho tôi. Xin cảm ơn.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.