Nỗi đau từ “đòn tra tấn” của tàu Trung Quốc ở Hoàng Sa

Trong căn nhà cấp 4 vá víu bằng gạch thô, anh Cao Xuân Lý đang dưỡng thương vì bị tàu Trung Quốc phun vòi rồng khi đang đánh bắt trên biển. Hỏi anh mong gì, anh chỉ nói nhanh khỏe để ra biển...

Nỗi đau từ “đòn tra tấn” của tàu Trung Quốc ở Hoàng Sa

Anh Võ Tấn Đoàn với chân gãy trở về sau khi bị tàu Trung Quốc tấn công bằng vòi rồng. Bà Hiền mẹ anh bảo, nghề mình nó vậy, rồi cũng phải đi với biển mà thôi. Ảnh: Lê Đình Dũng

Lần đầu ‘nếm mùi’ trên biển

Anh Lý quê gốc ở Việt Trì, Phú Thọ. Năm nay 42 tuổi, anh nói đã có 20 năm quen với con nước biển miền Trung.

“Tôi sinh ra ở vùng song Hồng sông Lô, không biết biển là gì. Trước đây, bố tôi là bộ đội tham gia cuộc chiến ở Vạn Tường, Quảng Ngãi. Ở vùng đất này, bố quen và nhận làm con nuôi một phụ nữ Bình Châu mà bây giờ tôi gọi là bà nội nuôi. Hết chiến tranh, bố về lại Bắc sinh sống và sinh ra tôi. Quê hương nghèo khó, tôi khăn gói vào Trung nhờ bà nội bao bọc. Từ đó đến nay ở luôn đây”, anh Lý kể.

1

Anh Cao Xuân Lý đang dưỡng thương trong căn nhà xập xệ

Ngày 9.6.2015, tàu QNg 95193 TS của ông Phạm Trung Kiên thôn Châu Thuận Biển làm chủ đã bị tàu Trung Quốc biển số 3402 dùng vòi rồng xịt nước vào tàu làm hư hỏng một số thiết bị và khiến 2 thuyền viên bị thương gồm Bùi Tấn Đoàn và Cao Xuân Lý. Cũng như bao tàu cá của ngư dân Việt Nam, tàu QNg 95193 TS hành nghề hợp pháp ở biển Hoàng Sa của Việt Nam.

Anh Lý nhớ lại: “Hôm đó chúng tôi đánh bắt như bình thường thì thấy một chiếc tàu lớn màu trắng có sọc của Trung Quốc chạy tới. Họ không cảnh báo gì cả mà phun vòi rồng vào tàu tôi. Sợ tàu bị chìm, chúng tôi lên đứng phía trước xin họ, năn nỉ nhưng họ vẫn phun thẳng vào. Chú không tưởng tượng được sức cái vòi nước đó đâu. Kính trên cabin mà cũng vỡ tung tóe. Tôi bị nước hất đập đầu ra sau rồi ngã úp mặt. Tàu chúng tôi vừa chạy ra xa, anh em vừa kéo tôi vào để sơ cứu. Hình như có một người trên chiếc tàu trắng của Trung Quốc dùng ống nhòm thấy vậy nên sau đó họ không phun vòi rồng nữa. Tàu chúng tôi mới thẳng mũi vào bờ”.

“Từ những ngày đầu tập đi biển, đến giờ là gần 20 năm, tôi mới bị thế này. Những năm gần đây, chúng tôi vẫn ra Hoàng Sa đánh bắt nhưng phải tránh né tàu Trung Quốc”.

Sau khi được đưa vào bờ, anh Lý hiện ở nhà dưỡng thương. Khắp mình mẩy anh vẫn còn rất đau. Anh bảo: “Cũng may sao bị đập đầu vậy nhưng chưa có gì trục trặc về não. Không thì…”.

Nếu khỏe lại, tiếp tục đi Hoàng Sa

Anh Lý nói vậy. Anh bảo: “Một mình tôi tha hương vào đây nương nhờ bà nội và các anh chị. Đây là quê hương thứ hai của tôi nhưng vẫn còn mẹ già 80 tuổi ở quê cũ. Vợ tôi cũng người Bắc nên không quen biển. Còn hai đứa con trai nữa. Tôi phải đi biển để lo cho gia đình”.

Hỏi sao không về quê, anh bảo: “Giờ quen với cuộc sống biển rồi, quen với những chuyến ra Hoàng Sa, Trường Sa rồi. Cá tôm cũng lắm. Cũng cho mình thu nhập”.

“Nhưng nguy hiểm thì sao?”, tôi hỏi. “Có gì đâu. Đó là biển của mình. Mấy ông bà ở đây từ trước vẫn đi. Anh em ở đây vẫn đi. Nên mình cứ đi thôi. Chỉ sợ là đi qua biển nước khác đánh bắt là phạm pháp chứ ra Hoàng Sa là của mình thì còn sợ gì”.

2

Những người phụ nữ ở bờ buôn con cá, vớt mớ rong rau cháo chờ người đi biển về

Căn nhà cấp 4 anh Lý đang ở mới dựng được một năm nay. Người anh nuôi cho anh mượn đất làm nhà. Nhà, là gạch đỏ quệt vữa xếp lên. Hai vợ chồng anh sống ở đây. Hai đứa con trai gửi về ngoài Bắc cho mẹ già nuôi. Anh bảo đến bây giờ vẫn chưa có gì gọi là riêng ở mảnh đất mới. Nếu mà cứ bị vài lần như thế này xem như mạt vận.

Hằng tháng, anh gom góp gửi tiền về nuôi mẹ già và hai con. Anh đi khơi xa. Vợ không quen sông nước nên cũng chỉ ở nhà, không làm ra tiền. Thế nên, có khi vài cái tết anh mới về quê.

“Trời cho anh sức khỏe, anh còn bám Hoàng Sa. Không có sức khỏe thì mẹ, vợ, con anh đói”, anh Lý bảo.

Ở phía dưới xóm Gành Cả, anh Bùi Tấn Đoàn, ngư dân bị tấn công cùng lần với anh Lý đang ở nhà với cái chân bó bột.

Tàu Trung Quốc phun vòi rồng, Đoàn và anh Lý bị nặng nhất. Sinh năm 1992 nhưng đây là lần đi khơi xa không biết bao nhiêu của Đoàn, nhưng là lần đầu bị thương.

“Mấy chuyến trước đi dễ hơn, tàu nó chỉ đuổi theo mình. Nhưng những lần này nó làm hung. Nhưng nó hung thì hung, mình làm vẫn làm. Lành chân em lại đi ấy mà, chứ có nghề gì khác đâu”, Đoàn nói.

Mẹ Đoàn, bà Võ Thị Hiền, cũng như bao phụ nữ ở Gành Cả này, muôn đời tiễn và đón chồng con trên bãi biển. Bà bảo: “Ở đây quen vậy. Có lo lắng, nguy hiểm nhưng rồi cũng đi làm thôi. Tôi vẫn bảo con, nghề mình nó vậy. Mình ở miệt biển thì biển là nhà mà”.

Ở ngoài Hoàng Sa, bố Đoàn vẫn đang theo bạn hành nghề.

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.

40 queries in 2.711 seconds.