Luyến tiếc vì đã từ bỏ mọi thứ để theo chồng sang xứ người

Mỗi lần cãi nhau anh đều chì chiết tôi là người mẹ lười biếng, không yêu thương, không chăm sóc con, tất cả mọi việc anh phải làm hết. 

Luyến tiếc vì đã từ bỏ mọi thứ để theo chồng sang xứ người

Shares

Tôi 28 tuổi, đã kết hôn được 5 năm và có một bé gái 3 tuổi. Thật sự việc kết hôn với anh là một điều bất ngờ mà tôi không bao giờ nghĩ đến. Ban đầu mối quan hệ đôi bên chỉ là anh em bình thường, rồi đến một ngày anh nói yêu tôi. Lúc ấy tôi mới tốt nghiệp đại học, còn trẻ và bồng bột, nghĩ anh là một người tốt, học giỏi, có vẻ hiền lành, bố mẹ tôi rất thích và vun vén cho mối quan hệ này. Vì anh làm việc ở nước ngoài nên chúng tôi không có nhiều thời gian gặp mặt trực tiếp, chủ yếu là qua chat và điện thoại. Sau khoảng 9 tháng quen nhau hai gia đình có gặp mặt. Ban đầu tôi nghĩ chỉ là gặp mặt bình thường, không ngờ hai bên lại bàn bạc luôn chuyện cưới xin. Phần vì còn trẻ, bồng bột, phần vì bố mẹ tôi ra sức vun vén nên tôi cũng đồng ý lấy anh và chuyển ra nước ngoài sống. Tôi nghĩ quyết định này là sai lầm lớn nhất.

Thời gian đầu ở nước ngoài, khi bắt đầu sống chung tôi cũng thấy buồn và hụt hẫng. Rồi lúc học sau đại học thì tôi có thai, phải tạm ngừng để về Việt Nam sinh con. Tôi sinh con và ở nhà chăm đến 10 tháng sau thì cho bé qua, gửi đi nhà trẻ và tôi quay lại với việc học. Tôi vừa cố gắng chăm con, vừa đi học. Mọi việc tưởng đơn giản nhưng không như vậy. Việc học cùng với bài vở nhiều làm tôi không có thời gian để chăm sóc con chu đáo. Cuối cùng hết học kỳ đầu, kết quả học tập không tốt, con ốm đau, sụt cân liên tục. Tôi đành gửi bé về cho ông bà ngoại để tập trung học cho xong rồi đón bé qua lại. Sau khi tốt nghiệp được một tháng tôi đi làm.

Hơn năm đầu kết hôn, chồng tôi vẫn là một người tốt, nhưng sau khi có con anh dần dần thay đổi. Anh trở nên cộc cằn và nóng tính, hay tức giận hơn, vợ chồng cãi nhau chỉ vì những chuyện rất nhỏ nhặt. Đặc biệt anh rất hay hơn thua, so đo với tôi về mọi chuyện. Nếu tôi nhờ anh làm gì thì y như rằng anh sẽ kể lể, khó chịu, rằng tại sao tôi không làm, mặc dù đó chỉ là việc chăm sóc con, tôi không bao giờ dám nhờ anh làm gì cho tôi.

Đỉnh điểm của mâu thuẫn là mới gần đây, anh đã thẳng tay đánh tôi. Vì chúng tôi gửi con về chơi với ông bà vài tuần nên cũng có nhiều thời gian cho bản thân hơn, tối cuối tuần tôi coi phim trễ nên sáng hôm sau dậy muộn. Trong lúc dọn cơm trưa, anh tỏ rõ mặt khó chịu, tôi hỏi tại sao thì anh nói tôi là người lười biếng, sáng chỉ biết ngủ tới trưa, không biết dậy làm công việc nhà và chăm sóc con. Tôi có giải thích nhưng anh nói có con ở đây cũng thế, cuối tuần nào tôi cũng ngủ tới trưa để anh phải lo cho con ăn sáng.

Tôi thật sự sốc và bất ngờ vì sao anh có thể nói như vậy được. Tôi cảm thấy quá uất ức và bất ngờ, vợ chồng cãi nhau, tôi có lấy tay đẩy nhẹ vào người anh, liền sau đó anh xông vào tát tôi hai cái và nói “do mày đánh tao trước”. Một người chồng có học mà lại đánh vợ tàn nhẫn như thế. Cái đánh đó không phải do tức giận, không kiềm chế được, gương mặt đó, ánh mắt đó làm tôi bị ám ảnh mỗi khi nhớ lại. Cho đến giờ anh vẫn không xin lỗi, vẫn làm mặt lạnh và coi như đó là lỗi do tôi, vì tôi đã đánh anh trước.

Tôi tự nhìn lại mình và không thấy sai gì. Có thể với anh tôi không là một người vợ tốt nhưng nhìn đứa con khoẻ mạnh, thông minh, tôi tin mình không phải là người mẹ tồi. Tôi uất ức, không thể chịu được khi mỗi lần cãi nhau anh đều chì chiết tôi là người mẹ lười biếng, không yêu thương, không chăm sóc con, tất cả mọi việc anh phải làm hết. Nếu anh làm được một lần thì luôn nhớ điều đó và coi nó rất quan trọng, còn tất cả những gì tôi làm đối với anh đều không là gì. Tôi thật sự bị nghẹt thở trong cuộc hôn nhân này, chấp nhận từ bỏ gia đình, bạn bè để theo anh, nhưng giờ những gì tôi có chỉ là sự đau khổ, cô đơn và luyến tiếc. Anh có thể nói mọi thứ, nhưng chỉ xin anh đừng nói tôi là một người mẹ tồi. Vì đứa con ấy tôi mang nặng đẻ đau, nó là tất cả hạnh phúc với tôi bây giờ, nên hơn ai hết tôi biết làm thế nào để yêu thương nó. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.