Hai năm sau cưới chưa thể gần gũi chồng vì tôi từng bị xâm hại

Anh nói không muốn phản bội tôi nên không bao giờ ngoại tình, cũng chẳng thể kiềm chế được nữa, anh muốn đi 'bóc bánh trả tiền' mỗi tháng một lần.

Hai năm sau cưới chưa thể gần gũi chồng vì tôi từng bị xâm hại

Shares

Khi tôi chưa tròn một tuổi thì bố mất do tai nạn giao thông, mẹ phải vừa làm thuê vừa nuôi tôi vì ông bà hai bên đều đã già. Để đảm bảo cho tôi có điều kiện đi học, mẹ chấp nhận đi thêm bước nữa lúc tôi vừa bước vào cấp hai. Bố dượng tôi là thương lái nên cũng khá giả, đủ chu cấp cho mẹ con tôi cuộc sống đầy đủ. Nhờ vậy tôi có thể tập trung vào việc học mà không cần phải phụ mẹ bán rau ngoài chợ. Những tưởng chúng tôi sẽ có cuộc sống êm ấm tốt đẹp hơn khi dọn về ở với bố dượng nhưng đó chỉ mở ra một chuỗi những ngày kinh sợ và tủi nhục mà đến giờ tôi vẫn còn ám ảnh.

Một thời gian sau, bố dượng thường lấy cớ phải gặp đối tác trong thành phố nên nhờ mẹ đi lấy hàng ở các tỉnh xa về. Lợi dụng những thời gian ấy ông thường xuyên xâm hại tôi. Vì quá sợ hãi nên một thời gian dài sau đó tôi mới dám kể cho mẹ nghe. Mẹ tôi đau khổ và ngất đi ngay lập tức nhưng vì sợ bố dượng (ông là dân có máu mặt) nên mẹ không dám báo công an. Bà chỉ có thể cố gắng gửi tôi vào một trường cấp ba nội trú ở Hà Nội để tránh xa bố dượng, để quên đi quá khứ ghê sợ tôi đã lao vào học miệt mài. Sau nhiều năm học tập tôi cũng có được tấm bằng của một trường đại học lớn với công việc ổn định. Tôi không quan tâm nhiều đến tình cảm nam nữ mặc dù có không ít người đã tỏ tình, có lẽ do mặc cảm với quá khứ của mình. Những người quen biết nhận xét tôi giống như một bông hoa bằng lăng đẹp thuần khiết nhưng nếu đến gần thì lại lạnh buốt.

Thế nhưng luôn có một người lúc nào cũng ở bên lắng nghe tâm sự của tôi, anh là chồng tôi bây giờ. Chúng tôi học cùng lớp từ cấp ba đến đại học, anh là một người hoàn hảo và tuyệt vời, lúc nào cũng chu đáo, chăm sóc và lo lắng cho tôi. Khi anh tỏ tình, tôi đã kể hết cho anh nghe về quá khứ, anh vẫn chấp nhận. Lúc chúng tôi mâu thuẫn hoặc cãi nhau, anh không bao giờ đem chuyện quá khứ của tôi ra mà luôn chủ động tìm cách giải hòa. Anh là một người chồng tốt nhưng tôi lại chưa bao giờ làm tròn bổn phận của một người vợ. Cứ mỗi lần chúng tôi gần gũi, nỗi ám ảnh của tôi khi bị cha dượng lạm dụng lại tràn về, tôi chỉ biết gồng mình mà nước mắt tuôn trào. Những người trong nhà nghe tiếng tôi khóc còn tưởng anh đánh tôi. Chúng tôi đi bác sĩ tư vấn thì được biết tôi bị chứng bệnh co thắt âm đạo, có thể do từng bị lạm dụng. Không những thế cứ mỗi lần như vậy tôi như người mất hồn, không làm được gì cả. Vì sợ tôi bị tổn thương nên sau khi cưới hai năm chồng không gợi ý nữa.

Tôi biết việc này không thể kéo dài được lâu và chúng tôi phải tìm cách giải quyết. Tối qua, anh đã nói với tôi rằng anh rất yêu tôi, không muốn phản bội tôi nên sẽ không bao giờ ngoại tình nhưng anh không thể kiềm chế nhu cầu của bản thân nữa. Anh bảo tôi hãy đồng ý cho anh “bóc bánh trả tiền” mỗi tháng một lần. Tôi đã khóc rất nhiều, không khóc vì giận anh mà khóc vì giận bản thân. Tôi biết anh vẫn yêu tôi rất nhiều và tôi cũng vậy nhưng tôi cũng biết những điều anh đang phải chịu đựng. Tôi không thể hoàn thành trách nhiệm của một người vợ. Thậm chí, tôi còn không thể sinh con, chúng tôi đã quyết định không cho gia đình hai bên biết; nhưng anh là con cả trong gia đình, mẹ luôn giục chúng tôi có con. Tôi cảm giác mình hiện giờ như một gánh nặng đối với anh. Tôi có nên ra đi để anh tự do? Một người tốt như anh hoàn toàn xứng đáng có một người vợ tốt hơn tôi nhiều lần. Mong các bạn cho tôi lời khuyên chân thành. Cảm ơn nhiều.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.