Chém vợ liệt nửa người vì dám xưng ‘mày – tao’

Thấy vợ lạnh lùng, coi khinh mình nên người chồng cho rằng bị xúc phạm. Trong cơn tức giận, Nguyên dùng dao sát hại người đầu ấp tay gối, khiến chị Phương liệt nửa người.

Chém vợ liệt nửa người vì dám xưng ‘mày – tao’

Shares

Nhà Nguyên, nơi xảy ra vụ án.

Rúng động bản Toòng

Sáng 30/8/2012, chị La Thị Mủi (ngụ bản Toòng, xã Ngọc Minh, huyện Vị Xuyên, Hà Giang) thấy người hàng xóm Tô Văn Nguyên (29 tuổi, trú cùng thôn) bế con trai, vội vã đi vào nhà ông Thanh – bố chồng chị Mủi.

Vài phút sau, Nguyên quay ra một mình và nói với chị Mủi: “Chị lên xem Phương, vợ của em nó hỏi gì đấy”. Chị Mủi ậm ừ, rồi lại tiếp tục công việc.

Khoảng một giờ sau, chị Mủi sực nhớ thái độ của Nguyên có vẻ vội vàng, hoảng hốt, nên linh cảm chuyện không hay. Chị này liền chạy sang nhà vợ chồng Nguyên xem sao và đến nơi thì thấy Nguyên nằm bất động ở cửa phòng ngủ, máu đầy người.

Sau nhà bếp, chị Phương nằm gục trên vũng máu, bên cạnh là con dao vứt cạnh rổ rau. Chị Mủi tri hô, hàng xóm chạy đến đưa vợ chồng Nguyên – Phương đến Bệnh viện cấp cứu.

Do được phát hiện kịp thời nên tính mạng của hai người được bảo toàn. Đến khi Nguyên tỉnh lại, đã khai ra chính mình là thủ phạm. Anh này đã đâm vợ, rồi tự sát nhưng bất thành.

Tin dữ về Nguyên – một chàng trai vốn hiền như đất, bỗng dưng gây án đã lan nhanh, khiến bản nhỏ bàng hoàng đau xót. Vợ chồng Nguyên – Phương cưới nhau hơn 2 năm, có một con trai đầu lòng, kháu khỉnh.

Rớt nước mắt phận trai nghèo ở rể

Xác minh lý lịch nghi phạm, điều tra viên xác định, Nguyên vốn là người dân tộc Cao Lan, quê xã Phú Nhuận, huyện Lục Ngạn (Bắc Giang). Đến tuổi trưởng thành, Nguyên đến lập nghiệp ở bản Toòng, xã Ngọc Minh, huyện Vị Xuyên.

Tại đây, chàng trai hiền lành, khỏe mạnh này đã “lọt mắt xanh” cô gái người bản Toòng, là chị Đặng Thị Phương, kém anh 3 tuổi.

Năm 2010, đám cưới của Nguyên – Phương diễn ra tưng bừng. Cưới xong, Nguyên được gia đình bên vợ chia đất, cất nhà riêng. Cưới đầu năm, cuối năm Phương sinh con trai đầu lòng, khiến hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ càng đong đầy.

Cuộc sống hôn nhân đôi khi là nước mắt. Bản thân Nguyên đã sẵn mặc cảm là phận ở rể, nhờ bóng nhà vợ quá nhiều. Gặp lúc làm ăn khó khăn, Nguyên không cáng đáng nổi gia đình, nên càng bị vợ coi thường, khiến mâu thuẫn giữa hai vợ chồng ngày càng lớn.

Đến giữa năm 2012, Phương làm đơn xin ly hôn, gửi UBND xã Ngọc Minh. Bản thân Nguyên vẫn yêu thương vợ và không muốn ly hôn, nhưng lại không có giải pháp nào hàn gắn tình yêu, cải thiện cuộc sống gia đình nên chán nản, bế tắc.

Cuối tháng 7/2012, Nguyên bỏ về quê tại xã Phú Nhuận, huyện Lục Ngạn sống ít ngày và hy vọng vợ suy nghĩ lại, đổi ý hàn gắn tình cảm. Lúc bỏ đi, anh cứ chắc rằng vợ anh sẽ nhớ nhung, lo lắng đến mất ăn mất ngủ, rồi lùng sục về quê “rước” chồng đoàn tụ.

Không ngờ, cả tháng trôi qua mà vợ chẳng sốt ruột. Phần vì sợ “già néo đứt dây”, phần vì quá nhớ vợ con, nên sáng 29/8/2012, Nguyên quay về nhà.

Sau bữa cơm tối, Nguyên hạ giọng năn nỉ vợ: “Tối nay cho anh ngủ với con một tối, anh nhớ con quá”. Nhưng câu trả lời của chị Phương như hắt nước lạnh vào mặt Nguyên: “Không”.

Sau đó, Phương bế con đến ngủ nhờ nhà chị Mủi, là con dâu nhà bác ruột của Phương. Sáng sớm hôm sau, chị này bế con về đặt giữa nền nhà, không thèm nói một câu với chồng.

Biết vợ còn giận, Nguyên lựa lời hỏi rất nhẹ nhàng: “Tối qua hai mẹ con em ngủ ở đâu, ngủ có ngon không?”. Phương trả lời: “Đi ngủ ở đâu thì mặc kệ tao, không liên quan gì đến mày”.

Nói xong, người vợ đi xuống bếp, băm rau cho lợn ăn, còn Nguyên đứng chết lặng, điếng người vì bất lực, nhục nhã trước thái độ hỗn láo, khinh thường chồng của vợ.

Một lúc sau, Nguyên đi xuống bếp và im lặng đứng nhìn Phương từ sau lưng. Theo Nguyên khai, mục đích ban đầu của anh vẫn là xuống để làm lành với vợ, nhưng Phương vẫn chẳng thèm để tâm đến sự có mặt của chồng. Thái độ đó của người vợ, khiến cơn tức giận trong Nguyên lên đến đỉnh điểm.

Nguyên nghĩ đến câu nói hằn học “mày – tao” của Phương mà tức nghẹn cổ. Nhìn mắt thấy con dao để sát cột bếp, Nguyên bột phát, rút hung khí chém vợ rồi tự tử, để cả hai cùng chết.

Được cấp cứu kịp thời, cả hai thoát chết nhưng chị Phương phải sống trong cảnh liệt nửa người, bị tổn hại 72% sức khỏe.

Nói về cuộc hôn nhân của vợ chồng Phương, chị Mủi cho biết: “Nguyên cũng là người tốt, chẳng ai yêu vợ, thương con bằng nó. Phương cũng chẳng phải hạng đàn bà lòng dạ xấu xa, tham vàng bỏ ngãi mà dứt tình với chồng. Mâu thuẫn vợ chồng hai đứa thực tế cũng chẳng có gì to tát.

Đêm trước hôm xảy ra vụ án, Phương bế con sang ngủ ở nhà tôi, nó bảo rằng nó không muốn ly hôn đâu, vì thương đứa con còn bé quá. Tiếc rằng khi thấy chồng làm lành thì Phương lại không biết mở đường cho chồng cơ hội làm hòa. Vợ không khéo léo, chồng cả giận mất khôn, thế là vỡ tan hạnh phúc”.

Năm 2014, TAND tỉnh Hà Giang tuyên Tô Văn Nguyên 11 năm tù, về tội Giết người.

Theo Pháp Luật Việt Nam

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.