Cần sửa luật hình sự theo hướng phạt nặng hành vi vi phạm an toàn thực phẩm

Cần sửa luật hình sự theo hướng phạt nặng hành vi vi phạm an toàn thực phẩm

Thể trạng của cả dân tộc Việt Nam đang bị đầu độc bởi gian thương Việt

Vấn đề an toàn thực phẩm của Việt Nam đang đi đến mức báo động, nhưng vẫn thiếu chế tài “răn đe và giáo dục” mạnh của pháp luật về vấn đề này. Muốn chấm dứt đầu độc dân tộc thì cần phải xem phương thức luật hình sự là một công cụ quan trọng, hữu hiệu trong ngăn chặn, xử lý hành vi vi phạm pháp luật về an toàn thực phẩm trong nước.

Chuối ngâm vào thuốc diệt cỏ 2,4D, hay rau thịt qua giám sát an toàn thực phẩm thì có dư lượng hóa chất vượt ngưỡng 2 con số khiến ông Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn Cao Đức Phát phải “lạnh xương sống”, ông miêu tả nó là “ác độc, không thể tưởng tượng được”.

Nhưng rõ ràng, dù có muốn tưởng tượng hay không thì với tư cách là người đứng đầu Bộ NN&PTNT, ông vẫn xoắn tay giải quyết. Vấn đề là, các hành vi vi phạm vệ sinh an toàn thực phẩm, vốn gây hại cho sức khỏe cộng đồng và di hại đến thể chất thế hệ sau lại chỉ chủ yếu xử lý bằng việc… phạt hành chính. Và mức phạt cao nhất là 100 triệu đồng – căn cứ vào Nghị định quy định xử phạt vi phạm hành chính về an toàn thực phẩm. Trong khi số tiền thu lợi bất chính từ việc buôn bán thực phẩm thiếu an toàn lại gấp nhiều lần con số đó, dẫn đến tính “nhờn” đối với gian thương.

Do đó mà không phải ngẫu nhiên mà bà Đinh Thị Phương Khanh, Phó giám đốc sở NN&PTNT tỉnh Long An tại hội nghị toàn quốc công tác quản lý chất lượng, an toàn thực phẩm nông lâm thủy sản (5/11) đã so sánh việc đấu tranh chống chất cấm trong thực phẩm giống nha ma túy, buộc dùng luật hình sự để xử lý, bởi nếu không, mọi chuyện đấu tranh – quản lý an toàn thực phẩm chỉ xoay về câu nói “phạt cho có”.

Nhưng kể cả được “hình sự hóa” thì lại tiếp tục bị vướng mắc ở điểm, quy định pháp luật lại rơi vào trạng thái bất cập, buộc “gây tổn hại 10 – 20% sức khỏe” thì mới xử lý. Hay như cách mà Bộ trưởng Bộ NN&PTNT viện dẫn Điều 244 BLHS, trong phiên trả lời chất vấn 17/11 trong đó cho biết: “Nếu buôn bán thực phẩm độc hại mà gây thiệt hại tính mạng hoặc sức khỏe nghiêm trọng thì mới xử lý. Thế tức là phải lăn ra chết thì mới xử lý! Ăn thực phẩm ít khi nào xảy ra trường hợp này thế nên cũng không xử lý được”.

Thế nên mới có chuyện gây căm phẫn trong ngày 20/11 vừa qua, khi Sở Công thương Bình Dương đã có quyết định xử phạt hành chính ông Nguyễn Văn Cao (43 tuổi, quê Thanh Hóa), chủ cơ sở mua bán 4 tấn thịt heo thối vừa bị cơ quan chức năng thu giữ. Vấn đề là ông Cao đã “tái phạm nhiều lần”, và lần này ông ta bị dính hàng loạt các vi phạm như hoạt động kinh doanh không giấy chứng nhận, sản phẩm không có giấy kiểm dịch, thực phẩm hôi thối… nhưng vẫn được hưởng quyền “phạt hành chính”, và số tiền bị phạt chỉ vỏn vẹn 11 triệu đồng. Theo ông Phó Đội trưởng đội 9 (Chi cục QLTT Bình Dương) Luân Minh Hùng cho báo Thanh Niên biết, nếu ông Cao vi phạm lần 2 sẽ bị xử lý tăng nặng gấp đôi (hiểu nôm na sẽ là 22 triệu với 4 tấn heo thối), và vi phạm lần 3 sẽ bị khởi tố hình sự… nếu gây chết người.

Đáng lưu ý là số heo chết này được ông Cao phân phối cho thương lái các chợ để bán cho công nhân trên địa bàn – những người có mức lương “cần kiệm” mới đủ sống trong thời bão giá hiện nay.

Cũng trong phiên chất vấn ngày 17/11, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam cũng đăng đàn, và nhấn mạnh đến công tác tuyên truyền, giáo dục đạo đức về ý thức an toàn thực phẩm cho người dân. Nhưng giáo dục là một chuyện về việc “nêu gương”, khi nào mà chế tài pháp luật chưa đủ mạnh để răn đe các hành vi vi phạm an toàn thực phẩm, ngay từ mức phạt hành chính đến căn cứ khởi tố hình sự và mức án dành cho những người đầu độc cộng đồng, thì khi đó, giáo dục vẫn là một biện pháp mơ hồ, thiếu thực tiễn.

Và rồi, người bán chuối ngâm hóa chất ăn thịt thối người buôn thịt, người buôn thịt thối ăn rau có thuốc tăng trưởng, người bán rau ăn trái cây ngâm thuốc kích thích chín… Trong khi pháp luật đứng ngoài lề. Cả một dân tộc bị đầu độc bởi gian thương và sự bất lực về mặt luật pháp, mặc dù chúng ta có đủ điều kiện để thay đổi, sửa chữa. Vấn đề là tại sao các nhà làm luật lại lúng túng và chậm chạp trong vấn đề này?

Báo chí và người dân Việt thường phê phán Trung Quốc, nơi an toàn thực phẩm vẫn là một “điều xa xỉ” và người dân nước này phải tiếp tục sống chung với các loại thực phẩm dơ bẩn và độc hại.

Nhưng nước Việt ta có khác gì mấy! Do đó, chấm dứt đầu độc dân tộc thì cần phải xem phương thức luật hình sự là một công cụ quan trọng, hữu hiệu trong ngăn chặn, xử lý hành vi vi phạm pháp luật về an toàn thực phẩm trong nước.

Ngọc Hồi (VNTB)

Shares

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.

22 queries in 1.848 seconds.