Bị em ‘đá’ vì túi tiền của tôi quá bé

Em từng thừa nhận “Em yêu anh nhưng vẫn thấy không thỏa mãn với nhu cầu của bản thân”.

Bị em ‘đá’ vì túi tiền của tôi quá bé

Shares

Em thích đồ trang sức đắt tiền, mỗi lần đi mua sắm lại điên cuồng với những món có giá lên đến hàng triệu, trong khi tôi chỉ là chàng sinh viên mọt sách còn chưa ra trường và không có công việc ổn định. Em nói vì yêu tôi nên phải trở nên cao sang, sành điệu nhưng tôi chỉ là anh chàng suốt ngày đi dép lê, chẳng cần quan tâm người yêu mình có phải là quý cô sành điệu hay không. Tôi đã phải vay mượn tiền bạn bè để đáp ứng mọi nhu cầu của em nhưng em không hề biết nó đã che lấp đi sự trong sáng, đơn giản. Em đã nói “Vì tình yêu đàn ông phải thoáng”. Đúng vậy, tôi đã “thoáng” với tất cả những gì mình có, bố mẹ già yếu nhưng mỗi tháng tôi vẫn gọi điện về nhà và “bòn rút” tiền của họ.

Tôi đã mù quáng khi mỗi cuộc hẹn đều phải tổ chức thật long trọng cho em, nếu em không hài lòng sẽ tỏ ra cáu gắt với tôi ngay. Vừa học tôi vừa thu xếp một công việc để kiếm thêm thu nhập, số tiền ấy chỉ đủ để chở em đi đây đi đó, nếu em bất giác đòi vào shopping thì tôi lại càng khổ sở hơn nữa. Bố mẹ chỉ có một người con trai là tôi, vậy mà tôi đã không để tâm đến họ, chỉ cố gắng lo chu đáo cho em. Em luôn đòi ăn những thứ đắt đỏ, mỗi lần như thế tôi đều chiều bởi thật sự yêu em và không muốn em giận dỗi.

Nhiều khi đi bên tôi em vẫn ngó nghiêng đến những chàng trai phong độ, giàu có khác, khi ấy tôi chỉ biết im lặng nhìn theo em. Dường như khoảng cách giữa tôi và em quá lớn, tôi thích những gì dân dã yên bình còn em lại thích đến những nơi nhộn nhịp, cao sang. Em luôn đề cập việc tiền nong trước mặt tôi. Đôi khi tôi nói hết tiền thì nhận lấy sự thờ ơ và thái độ lạnh nhạt từ em. Để có thể yêu em, tôi đã chật vật mượn xe, vay tiền, liên tục điện thoại về nhà “hỏi han” bố mẹ.

Tôi đã sống như thế suốt thời gian rất dài theo chân em nhưng em vẫn xem chuyện ấy là bình thường, em bảo muốn “tán gái” tất cả đàn ông đều phải thế. Những gì có thể cố gắng làm được tôi đều làm cho em nhưng khi trở nên sang trọng thì em kiêu ngạo, đá tôi sang một bên. Tôi thật bất ngờ khi tình cờ gặp lại em tay trong tay với người mới, người ta hỏi em có quen tôi không thì em đã trả lời “Người này em không hề quen”.

Tôi thật sự sốc nặng, không biết nói gì hơn, chỉ biết đứng hình và nhìn em cất bước. Từ đầu gặp em, tôi thấy em và mình khác xa nhau nhưng lại rất hạnh phúc khi được yêu em. Em từng thừa nhận “Em yêu anh nhưng vẫn thấy không thỏa mãn với nhu cầu của bản thân”. Em chia tay tôi có lẽ là điều hiển nhiên, bởi tôi không thể nào đáp ứng được điều mong muốn từ em. Có lẽ tôi nên quên em đi và kiếm lấy một người con gái phù hợp với “túi tiền” của mình. Một người thật sự toàn tâm yêu thương tôi và bố mẹ tôi, như thế cuộc sống sẽ hạnh phúc hơn khi yêu em.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.