Nhìn dáng đi bất thường của vợ sắp cưới, tôi thương cô ấy vô cùng cho tới khi nghe được cuộc điện thoại đó

Tôi thấy em đột xuất có dáng đi bất thường, kiểu dạng chân. Yêu nhau mấy năm chưa bao giờ em có dáng đi ấy, thậm chí bạn bè còn nhận xét em có dáng đi chuẩn giống người mẫu nữa là khác.

Nhìn dáng đi bất thường của vợ sắp cưới, tôi thương cô ấy vô cùng cho tới khi nghe được cuộc điện thoại đó

Shares

Mấy ngày nay tôi mất ăn mất ngủ khi chỉ còn nửa tháng nữa là đám cưới của tôi diễn ra. Không giống như người ta, thường mất ngủ vì phải lo lắng quá nhiều thứ cho ngày trọng đại của mình. Tôi mất ngủ vì đang đứng trước một quyết định khó khăn, có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này hay là hủy hôn? Bởi vì tuần trước tôi vô tình đã phát hiện ra bí mật động trời về vợ sắp cưới của mình.

Tôi và em yêu nhau khi hai đứa học năm cuối đại học. Lúc ấy vì còn bận tốt nghiệp nên chúng tôi ít có thời gian gặp gỡ. Sau đó tôi lại chuyển tới sống cùng đứa em trai lên học năm nhất nên từ chỗ tôi đến chỗ người yêu khá xa, 1 tuần chúng tôi mới gặp nhau một lần, có dạo nửa tháng mới gặp.

Lần ấy tôi cũng từng nghe phong thanh từ mấy đứa bạn rằng chúng nó bắt gặp em đi cùng với một người đàn ông đứng tuổi, ông ta ôm eo em tình tứ lắm. Tôi nghĩ có thể bạn đã nhìn nhầm vì khi ấy ít gặp nhưng ngày nào tôi cũng nhắn tin hỏi thăm em và em nói đang rất bận với việc thi cử.

Nhưng không chỉ một người bạn nói mà có đến hai, ba đứa nói giống nhau nên tôi đã gọi điện hẹn gặp em để nói chuyện. Lúc gặp nhau em vẫn khẳng định không có ai khác ngoài tôi, thấy người yêu có vẻ xanh xao vì học hành căng thẳng, tôi đã hoàn toàn tin em.

Sau lần ấy tôi không còn nghe ai nói gì về người yêu nữa. Khi ra trường thì tình cảm của hai đứa cứ lớn dần lên. Đi làm được 1 năm chúng tôi quyết định tiến tới hôn nhân.

Bố mẹ hai bên gia đình ủng hộ và đã chọn ngày đẹp để tổ chức đám cưới cho chúng tôi. Gần đến ngày cưới chúng tôi khá bận rộn, khoảng 1 tuần trước tôi dự định đưa em đi thử váy cưới nhưng vì có chút việc bận đột xuất nên tôi đã không thể xin nghỉ làm, em phải đi một mình.

Tối ấy sau khi xong việc về đến nhà đã 9 giờ tối, tôi gọi cho em thì không thấy em nghe máy. Mãi một lúc sau mới thấy em gọi lại, giọng có vẻ mệt mỏi. Em bảo sau khi chọn váy xong em có đi mua thêm mấy thứ nữa để chuẩn bị cho đám cưới thì không may bị người ta quệt xe vào. Tôi lo lắng vô cùng định đến nhà em ngay nhưng em bảo không sao chỉ bị bong gân chút thôi, giờ em muốn nghỉ ngơi.

Trưa hôm sau tôi qua công ty của em, thấy em bước đi khó nhọc tôi thương cô ấy vô cùng, tôi trách mình không đi cùng nên mới xảy ra chuyện này. Hai đưa ngồi quán cà phê một lúc rồi em phải vào công ty, tôi đứng đó nhìn theo vợ sắp cưới cho tới khi bóng em khuất hẳn. Tuy nhiên khi nhìn kỹ dáng em đi tôi có chút ngờ ngợ, nếu em bị bong gân thì chỉ đi thập thềnh thôi, đằng này tôi thấy em đột xuất có dáng đi bất thường, kiểu dạng chân. Yêu nhau mấy năm chưa bao giờ em có dáng đi ấy, thậm chí bạn bè còn nhận xét em có dáng đi chuẩn giống người mẫu nữa là khác.

Sau phút thẫn thờ, tôi tự tay tát vào má mình vì những liên tưởng linh tinh. Sắp đến ngày cưới rồi mà toàn suy nghĩ những cái không đâu vào đâu. Tôi vội lấy xe phóng về công ty. Những ngày sau đó, tôi dường như đã quên hẳn cái dáng đi bất thường đó của vợ sắp cưới vì thấy em lại trở lại bình thường cho tới hôm thứ 5 vừa rồi.

Một lần nữa tôi thấy em đi kiểu dạng dạng như thế, tôi thắc mắc thì em bảo do hôm qua tập thể dục lâu rồi không tập xoạc chân, hôm qua xoạc nên bị đau. Tôi đưa cho em thiếp mời để em mời nốt bạn bè đại học của hai đứa rồi ra về. Nhưng khi ra đến cổng mới biết còn sót mấy cái trong túi laptop nên quay vào đưa. Không ngờ lúc quay vào tôi lại vô tình nghe được cuộc điện thoại đó.

“Hôm qua anh hành em quá nên giờ em đau không đi nổi đây này. Mà từ giờ đến hôm em cưới mình tạm thời không gặp nhau nữa anh nhé. Em sợ chồng em biết, hôm nay thấy dáng đi lạ của em anh ấy đã hỏi rồi. Em phải nói dối là do tập xoạc chân đấy”.

Tôi choáng váng không tin ở tai mình nữa. Cô ấy say sưa nói chuyện tới mức tôi đứng đằng sau mà không hề biết. Chỉ khi cô ấy tắt máy quay lại mới hốt hoảng đánh rơi cả điện thoại khi nhìn thấy tôi.

– Em nói chuyện với ai đấy, khai thật ra mau.

– Là… là anh ấy.

– Thằng nào? Nói mau.

– Cái anh em quen khi học năm cuối.

– Thì ra… vậy mà cô vẫn giấu tôi. Tôi đã quá ngu khi tin cô

– Anh ơi, em xin anh, hãy tha lỗi cho em, em thề sẽ dứt bỏ hoàn toàn. Chúng mình sắp cưới rồi mà, xin anh đừng…

Mặc cô ấy van xin tôi bỏ đi thẳng. Từ hôm ấy đến giờ tôi chẳng còn thiết tha gì chuyện cưới xin nữa. Cô ấy nhắn tin gọi điện xin lỗi tôi không nghe máy, cô ấy không dám đến nhà vì tôi nói nếu đến tôi sẽ cho mọi người biết hết chuyện.

Tôi chưa nói với ai nhưng mọi người bắt đầu thắc mắc khi thấy tôi đột nhiên có biểu hiện lạ. Giờ tôi chưa biết phải làm thế nào, nếu hủy hôn thì sợ rằng bố mẹ tôi sẽ sốc vì ông bà đã mời hết họ hàng bạn bè, đi đâu cũng khoe con dâu ngoan hiền. Nhưng nếu vẫn quyết định cưới cô ấy, tôi sợ mình sẽ là một thằng bị cắm sừng suốt đời mà thôi.

Theo Một thế giới

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.