20 năm nữa mình ly hôn, em nhé?

Em biết suy nghĩ đầu tiên của anh khi nghe lời đề nghị ly hôn từ em là gì không? Anh nghĩ, sắp tới anh sẽ có nhiều thời gian rảnh để đầu tư cho học hành, công việc.

20 năm nữa mình ly hôn, em nhé?

Shares

Anh cũng nghĩ về đời sống độc thân tự do tự tại, tự do nhảy việc, tự do đi phượt, tự do làm mọi thứ mình thích. À, có lẽ anh sẽ bắt đầu bằng việc gặp lại vài cô gái độc thân vui tính mà đã lâu lắm rồi anh chưa liên lạc.

Đặc biệt, điều làm anh vui nhất có lẽ là mỗi tối sẽ không phải thức dậy mấy lần để cho con gái bú; cuối tuần sẽ đi nhậu, coi phim, đạp xe, chứ không phải ru rú ở nhà chăm con (cùng với em). Anh sẽ không phải nghe tiếng khóc chói tai, nhức óc, buốt tim từ con mỗi tối khi con bệnh. Anh (và em) sẽ không phải chịu cảnh con ói cái thứ hôi hám lên người, tè cái chất lỏng khai ngấy lên mọi nơi, từ nệm, chăn, ghế, đến quần áo. Anh (và em) sẽ không phải dừng bữa ăn giữa chừng để đi rửa đít cho con, để lau chùi chỗ phân con ị ra. Thậm chí, giữa bữa ăn, hai lần con đái, hai lần con ị, đến khi vệ sinh xong cho con thì cơm canh đã nguội, mà nếu không nguội thì anh và em cũng chả còn tâm trạng thưởng thức nữa. Anh sẽ không phải vướng bận những thứ như vậy nữa, vì em muốn nuôi con, đúng không?

Rồi anh tự hỏi, nếu không phải anh thì ai? Trừ em ra, ai sẽ đổ phân con ị, giặt quần dính phân, thức đêm chăm con bệnh, ở nhà chăm con cho em đi họp lớp, liên hoan? Ai đủ siêng năng bỏ dở bữa ăn, bữa nhậu để đi rửa đít cho con? Ai đủ kiên nhẫn dạy dỗ con khi con hỗn hào? Khi con lớn, ai sẽ khích lệ chứ không chửi bới khi con phạm lỗi? Ai sẽ ôm hôn con khi con thành công? Cái hôn đó sẽ được người ngoài phán xét thế nào: cái hôn của cha dành cho con, hay là cái hôn của một ông già thèm gái trẻ? Con sẽ lớn lên và suy nghĩ thế nào về hạnh phúc gia đình, về sự bền vững của tình yêu và hôn nhân? Ai sẽ cho con niềm tin về một gia đình hạnh phúc đủ đầy?  Hay con sẽ nghĩ rằng ba mẹ không muốn ở chung với nhau là vì con? Hay ba mẹ đã không nghĩ đến tương lai của con mà chỉ nghĩ đến hạnh phúc cá nhân? Làm sao con đủ tự tin để biết rằng chính con cũng xứng đáng có một người chồng yêu thương con suốt đời dù ba mẹ chia tay nhau khi con còn rất nhỏ? Dù em tái hôn, hoặc khả năng hiếm là em một mình nuôi con, thì gia đình mà em chọn đó có vun đắp đủ đầy cho con?

Người ta có thể thay vợ đổi chồng nhưng cha mẹ thì không thay thế được. Nghĩa là thiếu anh hoặc em, dù người kia cố gắng thế nào, thì gia đình mới cũng không hoàn chỉnh cho con. Mà việc không được sống với một gia đình hoàn chỉnh thì cả anh và em đều trải qua, buồn – tủi lắm, đúng không em? Em đành lòng để con phải trải qua thứ mà ba mẹ nó đã phải gặm nhấm sao? Dù cuộc sống có tốt thế nào, sự thiếu hụt cha hay mẹ đều ảnh hưởng đến tâm sinh lý của con gái chúng ta, em thừa biết mà.

Trước khi có con, thậm chí ngay trước khi viết những dòng này, anh vẫn nghĩ rằng cha mẹ không nên viện cớ con cái mà sống chịu đựng nhau, để đến tuổi già sức yếu rồi mới lôi nhau ra tòa, xấu mặt con cái. Nhưng nghĩ lại, anh thấy rằng con gái còn quá nhỏ, con cần một gia đình hoàn chỉnh để sống hạnh phúc, phát triển tâm sinh lý bình thường. Ngay cả những người có gia đình đổ vỡ như anh và em, tuy không suy nghĩ hay hành động cực đoan như nhiều người khác nhưng vẫn luôn cảm thấy thiếu một cái gì đó trong cuộc sống, vì sự cân bằng trong gia đình đã không có? Em sẽ để con gái mình bị như chúng ta sao?

Anh cho rằng 20 năm nữa, khi con gái đã đủ lớn, chúng mình sẽ nghĩ đến việc ly hôn, em thấy thế nào? 20 năm tới, em sẽ sống với anh, một con người em đã hiểu rõ và có thể là người cha tốt, hoặc ít nhất là cha ruột của con và nhìn con hạnh phúc; hay em sẽ chọn rẽ sang hướng khác với một con người em chưa biết trước, và chứng kiến con gái buồn bã cả đời vì gia đình nó không giống nhiều gia đình khác? Em muốn ly hôn lúc này có lẽ sẽ tốt cho em, có lẽ sẽ tốt cho anh, nhưng anh biết sẽ không tốt cho con. Em suy nghĩ nhé.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.