Tâm sự đớn đau của 2 anh em ruột cùng mắc suy thận mạn giai đoạn cuối

0
8

2 anh em ruột Trịnh Văn Đoan và Trịnh Văn Kết,mắc Suy thận giai đoạn cuối, 2 anh chạy thận nhân tạo đã hơn 7 năm.

Một ngày giáp tết, không khí ảm đạm, lạnh lẽo thấy rõ trong căn phòng trọ ẩm thấp nằm sâu trong con ngõ nhỏ trên phố Định Công Thượng. Xóm trọ vắng lặng chỉ còn lại 2 anh em ruột Trịnh Văn Đoan và Trịnh Văn Kết, bởi lẽ, 2 anh chẳng có tiền và lịch chạy thận đúng vào ngày mồng 1 tết. Khi tôi nhắc đến từ tết, các anh rớm nước mắt, có lẽ vì tủi phận và thương nhớ người thân…

%image_alt%

Chuỗi ngày buồn thảm của 2 anh em bắt đầu từ giữa năm 2009, khi thấy người phù nề, và mệt mỏi, anh Kết được gia đình cho đi thăm khám tại bệnh viện huyện Xuân Trường, rồi được chuyển lên viện tỉnh và lên thẳng bệnh viện Bạch Mai ngay trong ngày. Đi theo xe lên chăm sóc em trai, anh Đoan thấy buồn nôn và cơ thể mệt mỏi, thế là anh phải nhập viện gấp…

Ở quê nhà bố mẹ già bồn chồn trông ngóng, đứng ngồi không yên, khi đọc tờ bệnh án của 2 con trai, người cha đã không chịu nổi, ngã khịu ngay tại chỗ “Lúc đó gia đình em cực lắm, bố bị sốc rồi ốm liệt giường, cả nhà loạn hết cả lên. Vì không có bảo hiểm y tế nên gia đình em phải bán tất cả mọi thứ, cầm cố cả sổ đỏ để chạy chữa cho 2 anh em, và phải tìm cách giấu vợ anh Đoan, vì chị ấy đang bụng to sắp sinh cháu …”.Anh Kết ngậm ngùi kể lại.


Cơ thể suy kiệt, tiều tụy của anh Đoan, ngoài Suy thận anh còn bị Viêm phế quản mãn.

Cơ thể suy kiệt, tiều tụy của anh Đoan, ngoài Suy thận anh còn bị Viêm phế quản mãn.

Một tay che miệng để cơn ho khỏi bật lên thành tiếng, một tay chống xuống giường nhưng không còn đủ sức để ngồi dậy, được anh Kết đỡ ngồi tựa vào thành giường, anh Đoan khó nhọc tiếp lời em trai bằng những câu đứt quãng :“ Buồn lắm chị ạ, phụ nữ lúc sinh đẻ đều có chồng ở bên, em thì chẳng lần nào ở bên vợ cả, con thơ cũng không chăm sóc được ngày nào, vợ em toàn phải cai sữa sớm cho cháu, rồi lên trên này đi nhặt nhạnh đồng nát chăm sóc cho em…Hồi trước 2 anh em còn gắng sức chạy xe ôm hòng đỡ đần cho nhà em, nhưng giờ kiệt quệ chẳng làm được việc gì…”


Vì không có tiền mua đủ thuốc, nên 2 anh em thường nhường nhau uống thuốc.

Vì không có tiền mua đủ thuốc, nên 2 anh em thường nhường nhau uống thuốc.

Kể từ ngày 2 con trai phát bệnh, bố 2 anh vì quá đau buồn mà sinh ốm rồi mất không lâu sau đó, người mẹ già dù sức không còn khỏe vẫn cố tần tảo sớm hôm chạy chợ, ki cóp từng đồng lẻ gửi lên cho con ròng rã gần 8 năm qua. Chị Sen vợ anh Đoan cũng phải để lại 2 đứa con thơ dại cho ông bà ngoại, rồi lên Hà Nội làm đủ mọi việc từ nhặt nhạnh đồng nát, lau nhà, bốc vác…Vậy mà tiền kiếm được cũng chẳng đủ mua thuốc cho 2 anh em. Bác sĩ kê 2 đơn thuốc cho 2 anh em, tháng nào có tiền các anh mới dám mua một đơn, rồi 2 anh em cứ nhường nhau uống.


Chị Sen phải gửi bà ngoại 2 con nhỏ, để lên Hà nội làm thuê đủ thứ việc, và tiện chăm sóc 2 anh em.

Chị Sen phải gửi bà ngoại 2 con nhỏ, để lên Hà nội làm thuê đủ thứ việc, và tiện chăm sóc 2 anh em.

“Anh Đoan bị mắc cả bệnh viêm phổi mãn tính, cứ trở giời là ho hen không thở được, mới hôm kia phải vào viện cấp cứu lúc nửa đêm. Cũng tại không uống đủ thuốc theo bác sĩ kê đơn. Lên đây tiền trọ, tiền thuốc, tiền ăn…tháng nào cũng hết gần chục triệu, đấy là hôm nào chạy thận là 2 anh em em đều xin cơm từ thiện ăn …Nhiều lần em xin mẹ, xin chị dâu cho em về quê, em không chữa trị nữa nhưng mọi người không cho chị ạ. Em một thân một mình không sao, chỉ thương mẹ em ở quê đã già cả rồi, còn anh trai em có vợ có con rồi, xin mọi người cứu anh ấy với…” Anh Kết nói rồi vội quay đi, giấu những giọt nước mắt đang trào ra trên gương mặt phù nề, xám ngoét .


Gia cảnh nghèo khó, 2 anh em lại mang bệnh nặng, giờ đây gánh nặng cuộc sống dồn cả lên đôi vai bé nhỏ của người phụ nữ này.

Gia cảnh nghèo khó, 2 anh em lại mang bệnh nặng, giờ đây gánh nặng cuộc sống dồn cả lên đôi vai bé nhỏ của người phụ nữ này.

Hôm nay chị Sen đi lau nhà thuê, được chủ nhà cho 1 cặp bánh chưng, chị bảo để thắp hương cho có không khí tết….Ngoài kia người ta đang tíu tít chuẩn bị cho mâm cỗ ngày 30 tết, còn trong căn phòng trọ nhỏ xíu lạnh lẽo, trống trải đến nao lòng này, mỗi người một góc lặng lẽ nhìn nhau trong rung rưng nước mắt.

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

1. Mã số 2424: Anh Trịnh Văn Đoan (ĐT: 01626 803 440) và anh Trịnh Văn Kết (ĐT: 0987 461 992). Xóm 26, xã Xuân Hồng, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định.

Hiện 2 anh đang trọ ở số nhà 20, ngách 40/215, ngõ 215, phố Định Công Thượng, quận Hoàng Mai, tp Hà Nội

comments