Nửa đêm tỉnh giấc vì tiếng khóc nghẹn, phát hiện bí mật động trời của vợ ở góc nhà vệ sinh

Có những lần đưa vợ đi mua sắm, nhìn con nhà người ta ríu rít líu lo, tôi chỉ mong sao có một đứa con thơ để mà ôm ấp bế bồng. Nhưng hình như ông trời không thấu lời chúng tôi xin, mãi mà vẫn chỉ là hy vọng.

Nửa đêm tỉnh giấc vì tiếng khóc nghẹn, phát hiện bí mật động trời của vợ ở góc nhà vệ sinh

Shares

Tôi và vợ kết hôn đã 7 năm rồi, vậy mà chúng tôi vẫn chưa có con. Nếu những ai cũng hiếm con như chúng tôi đây, hẳn rằng sẽ mong mỏi con từng ngày, từng phút. Có những ngày vợ chồng lôi nhau đi hết bệnh viện này đến thầy lang nọ, ở đâu cũng khám, cũng thuốc, tiền đổ sông đổ bể, mọi hy vọng tưởng chừng như dập tắt, vậy rồi thương lấy nhau lại cố gắng thêm.

Có những lần đưa vợ đi mua sắm, nhìn con nhà người ta ríu rít líu lo, tôi chỉ mong sao có một đứa con thơ để mà ôm ấp bế bồng. Nhưng hình như ông trời không thấu lời chúng tôi xin, mãi mà vẫn chỉ là hy vọng.

Vợ và tôi gặp nhau thời còn là sinh viên đại học, lúc ấy chúng tôi cùng học một chuyên ngành. Ngay từ lần gặp mặt đầu tiên, tôi đã bị đánh gục bởi đôi mắt tròn to và nụ cười rạng rỡ ấy. Ngày tôi rước cô ấy về làm dâu, mọi ước nguyện của tôi bấy lâu như sắp được trở thành hiện thực. Vậy rồi chúng tôi cứ thế đợi chờ con từng ngày, từng giờ, nhưng mãi mà không thấy con đâu. 1 năm, 2 năm, 3 năm, và rồi đến thời điểm hiện tại là 7 năm, cả hai gia đình dù không ai nói ra nhưng đã mệt mỏi lắm rồi.

Vợ chăm đi làm từ thiện, rồi cũng quen biết nhiều người, nghe vợ tôi bảo, có rất nhiều trẻ em cơ nhỡ không nơi nương tựa, điều ấy khiến chúng tôi rất xót xa. Một ngày, vợ mang về một cậu nhóc 2 tuổi, đôi mắt đen láy hệt như vợ tôi, vợ bảo rằng em bé bị mẹ bỏ lại chùa, giờ vợ rất muốn nuôi làm con cháu trong nhà. Tôi bụng bảo dạ, thôi thì ta vẫn mong con, nhưng cứ tích đức làm thiện, cháu nó không ai chăm thì để vợ chồng tôi nhận làm con cho có gia đình.

Vợ tôi về xin phép gia đình hai họ, cho cháu được về với gia đình hai bên, nhìn đứa trẻ kháu khỉnh tội nghiệp, ai cũng rủ lòng thương cảm. Từ ngày có con nuôi, gia đình tôi vui vẻ nhộn nhịp hẳn, ai cũng như được tiếp thêm sức mạnh. Cháu bé ngoan ngoãn, vâng lời, dễ được mọi người yêu mến, vậy rồi ai cũng bị vui lây.

Vợ tôi về xin phép gia đình hai họ, cho cháu được về với gia đình hai bên, nhìn đứa trẻ kháu khỉnh tội nghiệp, ai cũng rủ lòng thương cảm.

Vợ tôi chăm cháu bé như con mình, hết lòng chăm sóc nâng niu, không ngại một điều gì cả. Nhưng mà, có một điều lạ, cháu bé lớn lên ngày càng có nét giống nhà ngoại, khiến tôi không sao hiểu được. Từ ngày nhận cháu về nuôi, anh trai vợ tôi tuần nào cũng ghé chơi nhà, tuần nào cũng mua quà cho cháu. Ban đầu thì tôi không để ý, càng về sau này lại càng thấy vô lí mà không biết nói cùng ai.

Rồi một lần, lúc nửa đêm đang ngủ, tôi bị đánh thức bởi tiếng khóc nấc vọng lên từ dưới nhà. Mở mắt dậy thì không thấy vợ đâu, chạy qua phòng con thì thấy cháu vẫn đang ngủ, tôi lần xuống nhà để tìm hiểu rõ sự tình. Ánh đèn nhà vệ sinh hiu hắt, vợ tôi ngồi bệt cuống sàn nhà tắm, quên cả khóa cửa phòng vệ sinh, tay ôm điện thoại và khóc nấc lên. Vợ nói qua điện thoại:

– Không, anh không được đưa con em đi đâu cả. Nó là con em, đâu còn là con anh nữa. Anh bỏ nó rồi sao giờ còn đòi lại?

nua-dem-tinh-giac-vi-tieng-khoc-nghen-phat-hien-bi-mat-dong-troi-cua-vo-o-goc-nha-ve-sinh22-blogtamsuvn

Vợ tôi chăm cháu bé như con mình, hết lòng chăm sóc nâng niu, không ngại một điều gì cả. (Ảnh minh họa)

Tôi nghe vậy, tim đập thình thịch, nín cả thở để nghe rõ hơn câu chuyện của vợ mình. Vợ lại tiếp tục nói:

– Không, anh đã không nhận con từ lúc nó sinh ra, giờ chị Thơm và các cháu đều không biết chuyện, anh mang con về chỉ khiến nó khổ, em không muốn như thế. Nó là con em, có pháp luật chứng giám em nhận nuôi con, anh không có quyền cướp con của em!

Nghe đến đây, tôi lờ mờ đoán ra câu chuyện. Chị Thơm là chị dâu của vợ tôi, tức là vợ của anh vợ. Chả trách, tuần nào ông ấy cũng sang nhà tôi chơi với cháu và mua quà, giờ còn muốn cướp con của vợ chồng tôi ư? Ông ấy đang nghĩ gì vậy, con đã bỏ đi rồi, sao còn muốn đòi lại con từ tay chúng tôi nữa?

Tôi sợ vợ mình đau lòng, yên lặng quay người đi lên lầu và giả vờ ngủ, vậy nhưng trong lòng như có hàng nghìn hòn đá đè nặng. Giờ tôi phải làm gì đây, còn vợ tôi, làm sao có thể chịu ai cướp mất con của cô ấy. Ai có cao kiến gì giúp tôi với, tôi sắp mất con rồi.

Theo Blogtamsu

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.