Điếng người vì món tiền “bồi dưỡng” mỗi tháng của chồng

Hóa ra, tháng lương cao mà chồng tôi hí hửng mang về đưa cho vợ lần trước, lại là số tiền này sao?

Điếng người vì món tiền “bồi dưỡng” mỗi tháng của chồng

Shares

Chúng tôi kết hôn hơn 10 năm và đã có một trai một gái. Thời còn quen nhau, chồng tôi là một công nhân ở công ty may mặc. Nhưng vì có khả năng và tinh thần cầu tiến nên sau khi lấy nhau được 3 năm, anh được làm quản lí với mức lương rất khá. Thu nhập của anh cộng với lương của tôi đủ chi tiêu trong gia đình, cuộc sống hôn nhân không có gì phải phàn nàn.

Nhưng cách đây 2 năm công ty của anh làm ăn thua lỗ, các đối tác nước ngoài chủ động rút vốn nên công ty phá sản. Với số tiền trợ cấp thôi việc ít ỏi chỉ sau một tháng anh nằm nhà đã hết veo. Vả lại do không làm việc nên anh cứ liên tục bù khú với bạn bè làm tôi phát bực. Vợ chồng hục hặc liên tục.

Tôi có cô bạn học cùng hồi đại học, kinh doanh cafe có nhã ý mời anh về làm quản lí. Thật lòng khi ấy tôi mừng ra mặt. Công việc cũng phù hợp với anh, không quá vất vả cũng không làm anh tự ái. Sau gần cả tuần phân tích thiệt hơn anh mới chịu đi làm. Lương anh phụ thuộc vào doanh thu của quán tuy nhiên cũng tạm ổn.

Chồng tôi gần 40 nhưng nhìn vẫn còn trẻ trung phong độ nên rất được lòng các khách hàng nữ. Bạn tôi thường xuyên gọi điện căn dặn, nên nói xa nói gần với anh kẻo để mất chồng, vì cô ấy thấy nhiều chị em cứ chủ động nói chuyện rồi xin số điện thoại này nọ.

Nghe cô bạn nói vậy tôi liền bật cười, vì tôi biết tính anh. Sống bao nhiêu năm thì phải có niềm tin vào chồng mình. Tôi còn thách cô bạn nếu không tin thì cứ thử sẽ biết. Chẳng biết bạn tôi nói gì mà tối đó về, mặt mũi anh hầm hầm phát sợ và đòi nghỉ làm. Hỏi mãi anh mới chịu nói, anh kể lại cô bạn tôi kêu anh đến nhà sửa hộ cái bóng đèn nhà tắm, trong khi đang đang loay hoay thì cô bước vào phun nước ướt nhẹp cả hai người rồi bất ngờ ôm chầm lấy anh. Đã vậy cô ấy còn mặc bộ áo ngủ mỏng tang, anh đã gạt tay cô ấy ra rồi bỏ về.

Nghe anh kể tôi cố nhịn cười, tôi an ủi anh chắc là cô bạn mình cố ý thử anh. Tối đó tôi và cô bạn gọi điện cho nhau cười rũ rượi. Cô bạn còn ghen tị vì tôi có người chồng chung thủy, mẫu đàn ông khó tìm trong cuộc sống hiện nay. Cô ấy cũng chủ động xin lỗi chồng tôi và mong anh đi làm lại. Nhưng anh vẫn xin nghỉ, lý do là anh tìm được công việc khác tốt hơn rồi.

Vì làm quản lí ở quán cafe nên anh quen được một chủ hiệu may có tiếng trong thành phố, chuyên may những trang phục thủ công cao cấp cho những người có tiền. Ông chủ ấy muốn anh về làm cùng, nhiệm vụ của anh là đến gặp khách hàng, thảo luận về chất liệu, kiểu dáng, đặc biệt là lấy số đo của khách. Công việc đúng chuyên môn lại lương cao nên anh đồng ý ngay.

Cách đây mấy tuần, cô bạn tôi lại gọi điện, cô ta hỏi tôi dạo này đi đâu với chồng mà thường xuyên vậy, đã thế ngồi trên xe mà ôm eo chồng chặt cứng, tình tứ thấy phát ớn. Tôi ngạc nhiên, trả lời lại rằng cả tháng nay anh bận tối ngày có bao giờ đi chung với tôi đâu.

Từ ngạc nhiên qua lo lắng dù tin chồng nhưng nghe nói vậy nên tôi nhờ cô bạn theo dõi. Những gì cô bạn thu thập được làm tôi chết đứng, ngày nào chồng tôi cũng ghé nhà một bà khách hàng bốn năm lần, những nhà người khác vào thì ra ngay nhưng riêng nhà bà này thì cả giờ đồng hồ. Chưa hết người phụ nữ ngồi sau xe chồng tôi chính là bà ta, một phụ nữ có tiền nhưng góa chồng, tuổi thì có lẽ ngoài năm mươi. Bạn tôi khẳng định chồng tôi đang ngoại tình với người phụ nữ này.

ngoại tình

Mấy hôm nay, tôi không nói với anh câu nào, dù anh mấy lần chủ động năn nỉ, xin tôi tha thứ. (Ảnh minh họa)

Thứ ba tuần trước, đang trong giờ nghỉ trưa nhưng bạn tôi gọi kêu tới gấp. Cô ấy chở tôi chạy như bay đến nhà bà ta. Trên đường đi cô ấy nói vội vàng là phải bắt tại trận để lão khỏi chối. Dù chưa đến nơi nhưng tay chân tôi lạnh ngắt. Nhờ vào sự sắp đặt chi tiết của cô ấy, hai chúng tôi bắt quả tang chồng tôi với người đàn bà kia đang ôm nhau đi vào.

Thấy tôi, anh hốt hoảng buông tay bà khách ra. Bà khách tỏ vẻ không hài lòng lắm, sau khi nhìn kỹ tôi và cô bạn tôi, bà ta mới đủng đỉnh nói: “Tôi và anh ta rất sòng phẳng, có qua có lại, tiền tôi bồi dưỡng cũng cao, cô đâu có thiệt thòi gì”. Tôi há hốc mồm khi nghe bà ta nói vậy, cô bạn tôi không chịu đựng được lao vào túm tóc bà ta. Hai người giằng co xâu xé nhau, không muốn thêm nhục nhã tôi kéo cô ấy ra về.

Mấy hôm nay, tôi không nói với anh câu nào, dù anh mấy lần chủ động năn nỉ, xin tôi tha thứ, không khí trong nhà nặng nề ngột ngạt. Bao nhiêu niềm tin tôi đặt vào anh giờ vỡ tan tành. Nhiều lúc cứ nghĩ thôi thì do anh nông nỗi, thôi thì do anh say nắng, thôi thì do anh không tự chủ bản thân nên lỡ ngoại tình. Nhưng tôi thỉnh thoảng lại tưởng tượng ra bộ dáng hai người ở bên nhau, cảnh chồng tôi và bà ta ôm eo nhau đi vào nhà. Làm thế nào để tôi quên đi được chuyện ấy và tha thứ cho chồng, để gia đình êm ấm trở lại đây?

Theo SKGĐ

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.