Sức mạnh phòng không Syria chặn 70% tên lửa Mỹ

Chỉ dùng những hệ thống phòng không được sản xuất từ ​​hơn 30 năm trước nhưng Syria đã chặn được 71 tên lửa do Mỹ và đồng minh phóng đến.

0
2123
Sputnik dẫn nguồn tin từ Bộ Quốc phòng Nga cho biết, các thiết bị phòng không của Syria vốn do Liên Xô sản xuất đã ngoan cường chống trả và đánh chặn được 71 trong số 103 tên lửa của Mỹ và các nước đồng minh.

\
“Để chống trả và đẩy lùi cuộc tấn công tên lửa, Syria đã huy động các phương tiện phòng không như S-125, S-200, Buk và Kvadrat, Bộ Quốc phòng Nga cho hay. Theo thông báo từ Bộ này, các hệ thống phòng không kể trên được sản xuất từ ​​hơn 30 năm trước tại Liên bang Xô-viết.

Theo đó, hệ thống tên lửa đất đối không S-125 Pechora là hệ thống tên lửa đất đối không của Nga, được thiết kế bởi Tập đoàn Isayve OKB nhằm bổ sung khả năng chiến đấu của tên lửa S-25 và S-75 từ thời Xô Viết.
Theo đó, hệ thống tên lửa đất đối không S-125 Pechora là hệ thống tên lửa đất đối không của Nga, được thiết kế bởi Tập đoàn Isayve OKB nhằm bổ sung khả năng chiến đấu của tên lửa S-25 và S-75 từ thời Xô Viết.

Tên lửa S-125 gồm 2 phần: phần thân dưới là động cơ đẩy phụ-nhiên liệu rắn, thời gian hoạt động 2,6 giây, gắn 4 cánh vây hình chữ nhật có thể xoay 90 độ; phần trên đường kính nhỏ hơn là động cơ đẩy chính-nhiên liệu rắn, thời gian hoạt động 18,7 giây và đầu đạn, được gắn 4 vây đuôi cố định và 4 vây chuyển động được nhỏ hơn ở đầu.
Tên lửa S-125 gồm 2 phần: phần thân dưới là động cơ đẩy phụ-nhiên liệu rắn, thời gian hoạt động 2,6 giây, gắn 4 cánh vây hình chữ nhật có thể xoay 90 độ; phần trên đường kính nhỏ hơn là động cơ đẩy chính-nhiên liệu rắn, thời gian hoạt động 18,7 giây và đầu đạn, được gắn 4 vây đuôi cố định và 4 vây chuyển động được nhỏ hơn ở đầu.

Tên lửa được điều khiển bằng sóng radio qua antenna ở cánh vây sau phần trên. Tên lửa 5V24 (V600) có thể đạt vận tốc nhanh hơn âm thanh từ 3-3,5 lần. Nó có tầm bắn hiệu quả ngắn hơn và độ cao tối đa thấp hơn so với các loại tên lửa thế hệ trước, đồng thời cũng bay chậm hơn.
Tên lửa được điều khiển bằng sóng radio qua antenna ở cánh vây sau phần trên. Tên lửa 5V24 (V600) có thể đạt vận tốc nhanh hơn âm thanh từ 3-3,5 lần. Nó có tầm bắn hiệu quả ngắn hơn và độ cao tối đa thấp hơn so với các loại tên lửa thế hệ trước, đồng thời cũng bay chậm hơn.

Tuy nhiên nhờ thiết kế hai giai đoạn bay nên nó có hiệu quả hơn khi chống lại các mục tiêu di động. Nó cũng có khả năng tấn công các mục tiêu bay thấp hơn. Đặc biệt nó còn có khả năng chống lại hệ thống đánh lạc hướng điện tử khá hoàn hảo.
Tuy nhiên nhờ thiết kế hai giai đoạn bay nên nó có hiệu quả hơn khi chống lại các mục tiêu di động. Nó cũng có khả năng tấn công các mục tiêu bay thấp hơn. Đặc biệt nó còn có khả năng chống lại hệ thống đánh lạc hướng điện tử khá hoàn hảo.

Trong khi đó tổ hợp phòng không tầm xa S-200 Angara/Vega (NATO định danh: SA-5 Gammon) được Liên Xô phát triển vào thập niên 1960 để bảo vệ các khu vực hành chính, công nghiệp và quân sự tối quan trọng khỏi các cuộc tập kích đường không.
Trong khi đó tổ hợp phòng không tầm xa S-200 Angara/Vega (NATO định danh: SA-5 Gammon) được Liên Xô phát triển vào thập niên 1960 để bảo vệ các khu vực hành chính, công nghiệp và quân sự tối quan trọng khỏi các cuộc tập kích đường không.

S-200 là mẫu tên lửa phòng không cuối cùng kết hợp động cơ chính nhiên liệu lỏng và tầng đẩy sơ tốc nhiên liệu rắn, cũng là tổ hợp cuối cùng của Lực lượng phòng không Liên Xô (PVO) được đặt trên các bệ phóng cố định. Phiên bản S-200A Angara (SA-5a) có tầm bắn 180 km được biên chế cho PVO vào năm 1966, trong khi mẫu S-200 Vega (SA-5b) ra đời trong thập niên 1970 được nâng tầm bắn lên tới 300 km.
S-200 là mẫu tên lửa phòng không cuối cùng kết hợp động cơ chính nhiên liệu lỏng và tầng đẩy sơ tốc nhiên liệu rắn, cũng là tổ hợp cuối cùng của Lực lượng phòng không Liên Xô (PVO) được đặt trên các bệ phóng cố định. Phiên bản S-200A Angara (SA-5a) có tầm bắn 180 km được biên chế cho PVO vào năm 1966, trong khi mẫu S-200 Vega (SA-5b) ra đời trong thập niên 1970 được nâng tầm bắn lên tới 300 km.

Tên lửa S-200 áp dụng cơ cấu dẫn đường bằng radar bán chủ động (SARH) kết hợp với cập nhật pha giữa bằng tín hiệu vô tuyến. Sử dụng phương thức SARH trên toàn hành trình giúp tăng độ chính xác của S-200 ở khoảng cách lớn.
Tên lửa S-200 áp dụng cơ cấu dẫn đường bằng radar bán chủ động (SARH) kết hợp với cập nhật pha giữa bằng tín hiệu vô tuyến. Sử dụng phương thức SARH trên toàn hành trình giúp tăng độ chính xác của S-200 ở khoảng cách lớn.

Quân đội Syria đang có trong tay nhiều loại vũ khí phòng không, nhưng đáng kể nhất chính là hệ thống phòng không Buk-M2. Đây được coi là hệ thống phòng không cực nguy hiểm, có thể tiêu diệt các mục tiêu bay trong cự ly lên tới 50km.
Quân đội Syria đang có trong tay nhiều loại vũ khí phòng không, nhưng đáng kể nhất chính là hệ thống phòng không Buk-M2. Đây được coi là hệ thống phòng không cực nguy hiểm, có thể tiêu diệt các mục tiêu bay trong cự ly lên tới 50km.

Buk-M2 có thể bắn hạ được máy bay chiến thuật, chiến lược, máy bay trực thăng, tên lửa hành trình, vật bay khí động học, tên lửa đạn đạo chiến thuật trong phạm vi 50km. Xác suất tiêu diệt máy bay tiêm kích F-15 của Buk đạt 90-95%, với tên lửa hành trình tấn công mặt đất đạt 70-80%, tên lửa đạn đạo chiến thuật đạt 60-70%, trực thăng và máy bay không người lái đạt 70-80%.
Buk-M2 có thể bắn hạ được máy bay chiến thuật, chiến lược, máy bay trực thăng, tên lửa hành trình, vật bay khí động học, tên lửa đạn đạo chiến thuật trong phạm vi 50km. Xác suất tiêu diệt máy bay tiêm kích F-15 của Buk đạt 90-95%, với tên lửa hành trình tấn công mặt đất đạt 70-80%, tên lửa đạn đạo chiến thuật đạt 60-70%, trực thăng và máy bay không người lái đạt 70-80%.

Còn hệ thống phòng không Kvadrat là phiên bản xuất khẩu của tổ hợp tên lửa phòng không lục quân Xô Viết “Kub” và đã được sử dụng rất hiệu quả trong cuộc Chiến tranh “Ngày tận thế” giữa các nước A rập và Israel năm 1973 và trong cuộc xung đột tại Thung lũng Bekaa năm 1982. Đến cuối những năm 80, “ Kvadrat“ Syria cũng đã được nâng cấp, có độ tin cậy cao hơn, khả năng chống nhiễu tốt hơn.
Còn hệ thống phòng không Kvadrat là phiên bản xuất khẩu của tổ hợp tên lửa phòng không lục quân Xô Viết “Kub” và đã được sử dụng rất hiệu quả trong cuộc Chiến tranh “Ngày tận thế” giữa các nước A rập và Israel năm 1973 và trong cuộc xung đột tại Thung lũng Bekaa năm 1982. Đến cuối những năm 80, “ Kvadrat“ Syria cũng đã được nâng cấp, có độ tin cậy cao hơn, khả năng chống nhiễu tốt hơn.

Về cự ly bắn, nó tương tự như S-75, chính vì thế mà ở nhiều nước, loại tên lửa này được sử dụng cho Lực lượng phòng không chiến lược chứ không phải nằm trong biên chế của phòng không lục quân.
Về cự ly bắn, nó tương tự như S-75, chính vì thế mà ở nhiều nước, loại tên lửa này được sử dụng cho Lực lượng phòng không chiến lược chứ không phải nằm trong biên chế của phòng không lục quân.
Theo Báo Đất Việt
SHARE