Chết đứng với lời van nài của đứa cháu họ bên chồng

Tôi đã chăm sóc và yêu thương đứa cháu họ như chính con ruột của mình vì nghĩ nó đã mồ côi cả cha lẫn mẹ. Thật không ngờ, một ngày nọ nó khóc lóc kể lể rồi van nài tôi khiến tôi chết đứng.

Chết đứng với lời van nài của đứa cháu họ bên chồng

Shares

Tôi vốn không phải là người phụ nữ xấu xí hay kém cỏi gì mà vì quá mải mê với công việc, sự nghiệp nên đã lỡ thì. Đến cái tuổi ngoài 30 thì chẳng còn đủ lãng mạn để yêu đương lãng mạn nữa, lại chẳng phải là quá già để nhắm mắt làm bừa điều gì đó. Vậy nên, mặc cho bố mẹ và bạn bè giục giã, tôi vẫn cứ lẻ loi đi về như vậy.

Cho đến một ngày, cơ quan luân chuyển cán bộ. Phòng tôi có trưởng phòng mới. Đó là một  người đàn ông khá đứng đắn, chững chạc và rất giỏi về chuyên môn. Tôi thực sự ấn tượng với anh nhưng cũng nghĩ anh là anh có gia đình rồi nên chỉ giữ mức quan hệ bình thường. Thế rồi, sau nhiều lần tiếp xúc, trò chuyện và làm việc với nhau, anh tâm sự rằng cũng chưa tìm được bến đỗ cho mình cũng với cái lý do mải miết với công việc sự nghiệp. Tôi vui mừng như bắt được vàng vì nghĩ mình đã có cơ hội tìm được người đàn ông cho cuộc đời mình.

Rồi như hai tâm hồn thấu hiểu nhau, cô đơn đã lâu nay tìm được niềm vui mới. Tôi và anh đã yêu nhau, một tình yêu mới mẻ nhưng cũng đầy chín chắn và trưởng thành. Chúng tôi đã quyết định đến với nhau sau gần nửa năm tìm hiểu. Vì cũng đã có tuổi nên chúng tôi chỉ làm đám cưới đơn giản với sự có mặt của hai bên gia đình va bạn bè thân thiết. Những tháng ngày sau đám cưới khiến tôi vô cùng vui vẻ và mãn nguyện. Anh là người đàn ông khá giỏi giang và có trách nhiệm.

Thế rồi, một ngày anh dẫn một bé gái chừng hơn 10 tuổi về nhà. Anh nói rằng đó là đứa cháu họ ở quê mồ côi cả cha lẫn mẹ. Vì thương hoàn cảnh của bé nên anh muốn vợ chồng tôi nuôi dưỡng nó để cho vui cửa vui nhà cũng như làm phúc. Tôi vui vẻ đồng ý ngay vì dù sao chúng tôi vẫn chưa có con, kinh tế gia đình lại chẳng phải là khó khăn gì nên nuôi thêm một đứa bé cũng chẳng sao.

Có đứa cháu họ nên cuộc sống gia đình cũng thay đổi ít nhiều. Tôi dậy sớm, thức khuya hơn để dạy dỗ và chăm sóc cho chồng, cho đứa cháu gái. Được cái đứa cháu gái cũng ngoan ngoãn, dễ nuôi nhưng lại ít nói và luôn có vẻ buồn bã, không thân thiện với tôi. Còn chồng tôi lại có vẻ rất thân thiết, quý mến đứa cháu gái. Tôi cũng không suy nghĩ nhiều vì nghĩ rằng, chồng thương đứa cháu mồ côi là điều đương nhiên. Thấy tôi yêu thương, chăm sóc đứa cháu gái thật lòng chồng tôi cũng rất vui mừng và cảm ơn tôi rất nhiều. Tôi thấy vui và hạnh phúc vì điều đó. Đáp lại, tôi cũng yêu thương và tận tình chăm sóc đứa cháu gái họ của chồng một cách thật lòng.

Thế rồi, dịp ấy chồng tôi có công việc phải đi công tác gần nửa tháng. Tôi ở nhà cùng đứa cháu gái. Thế nhưng, từ khi chồng tôi đi công tác, đứa cháu gái thay đổi hẳn thái độ và cách cư xử với tôi. Bé tỏ ra lì lợm, thậm chí là chống đối mỗi khi trò chuyện hay ở nhà cùng với tôi. Tôi thật lòng không thể hiểu được tại sao đứa bé lại thay đổi một cách chóng mặt như thế mặc dù tôi vẫn chăm sóc và đối xử bình thường đối với bé.

Rồi một hôm, khi tôi ép bé ăn vì cả ngày bé đã không chịu ăn, tôi có dọa rằng nếu không ăn thì về sẽ mách với chồng tôi và có hình phạt thích đáng. Chẳng những không sợ mà bé gái còn sẫng giọng nói với tôi rằng: “Cô cũng chỉ là người đi cướp chồng người khác thôi chứ có gì mà dám dạy bảo cháu?”

Tôi thật quá bất ngờ trước thái độ và lời nói của đứa cháu gái mới chỉ hơn 10 tuổi. Nhưng chưa dừng lại ở đó, cô bé bỗng khóc òa lên rồi tới túm lấy tay tôi van nài: “Xin cô hãy trả lại bố cho mẹ con cháu đi. Sao cô lại nhẫn tâm để mẹ cháu bơ vơ một mình, còn cháu không thể gọi cha mình bằng một tiếng bố.”

Tôi chết đứng không hiểu đứa bé gái nói gì, cứ nghĩ rằng cháu nhớ bố mẹ nên nói bừa như vậy. Thế nhưng, cô bé không những không nín mà còn khóc to hơn và nói rằng, nó chính là con ruột của chồng tôi. Vì tôi mà bố nó bỏ mẹ nó ở quê rồi lấy tôi. Không muốn nó chịu khổ nên đã đưa nó lên đây sống cùng nhưng với điều kiện là nó phải xem bố là người chú họ. Tôi hoang mang và ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra. Tôi không biết có nên tin lời của đứa bé mới chỉ 10 tuổi này hay không? Thế nhưng, linh cảm mách bảo cho tôi về một sự thật mà chồng tôi đã cố giấu nó đi.

Kết thúc chuyến công tác, chồng tôi trở về nhà với vẻ vui mừng, hớn hở. Thế nhưng, không thể đợi thêm được nữa, tôi đã hỏi chuyện chồng một cách thẳng thắn. Ban đầu anh còn chối nhưng rồi anh đã thành thật hết tất cả mọi chuyện. Anh đã có vợ ở quê và sinh được đứa con gái này. Thế nhưng, hai vợ chồng sống không hợp nhau, mâu thuẫn đã từ rất lâu. Khi gặp và yêu tôi anh mới quyết định dứt khoát với người vợ ở quê. Vì muốn nuôi con nhưng lại không muốn tôi biết chuyện nên anh đã nói rằng con gái anh là đứa cháu họ mồ côi cha mẹ.

Mỗi lần chồng nói là một lưỡi dao đâm thẳng vào tim tôi. Có chết tôi cũng không thể ngờ được mọi chuyện kinh khủng đến như vậy. Tôi đã khóc và hận anh rất nhiều. Thế nhưng anh nói ngoài chuyện đó ra thì anh không lừa dối tôi điều gì và tình yêu anh dành cho tôi là thật. Tôi không thể bình tĩnh để nghe anh nói thêm được nữa, lời của đứa bé gái cứ văng vẳng bên tai khiến tôi đau đớn vô cùng: Xin cô trả lại bố cho mẹ con cháu…

Theo Blogtamsu

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.