Tôi hối hận vì không nghe lời vợ

Chúng tôi từ chỗ có nhà riêng, mọi sinh hoạt khá thuận lợi, giờ đi thuê nhà để ở tạm, thu nhập thấp khiến chi tiêu bó hẹp lại.

Tôi hối hận vì không nghe lời vợ

Shares

Tôi 35 tuổi, từ miền Trung vào Sài Gòn học đại học, may mắn có công việc ngay khi ra trường tại một công ty lớn. Thu nhập ban đầu chỉ đủ sống nhưng sau 10 năm làm việc liên tục tôi có việc ổn định và lương tương đối. 10 năm làm việc đó, nhờ biết tiết kiệm tôi cũng mua được căn nhà nhỏ ở ngoại thành. Cách đây 2 năm tôi lấy vợ, vợ cũng có công việc ổn định, vợ chồng tôi mỗi tháng thu nhập gần tròn 25 triệu. Chúng tôi hiện có bé con 11 tháng, đang bi bô tập nói tập đi. Cuộc sống vốn chẳng có gì để tôi phải bận tâm nếu không vướng vào sai lầm đáng tiếc.

Cha mẹ tôi có 5 người con, 4 người sống ở Sài Gòn. Trong nhiều năm ở Sài Gòn, tôi vẫn ấp ủ ý định về quê để sống gần cha mẹ vì lo lắng khi về già cha mẹ không có đứa con nào ở gần để chăm sóc. Năm nào tôi cũng có ý định chuyển gia đình về quê nhưng chưa thành vì chưa tìm được công việc mới, cũng như muốn làm thêm vài năm ở Sài Gòn để tích luỹ kinh tế. Đầu năm nay, sau khi sắp xếp được công việc cho bản thân nơi quê nhà, tôi lên kế hoạch chi tiết để chuyển gia đình về Đà Nẵng sinh sống. Tôi dự tính mình đi làm cơ quan, vợ sẽ làm cho người quen một thời gian trước, khi ổn định nhà cửa thì chúng tôi sẽ mở cửa hàng kinh doanh buôn vật liệu xây dựng. Chúng tôi có người quen trong lĩnh vực này và hứa sẽ tạo điều kiện giúp đỡ ban đầu để kinh doanh. Giai đoạn đó tôi rất hăng hái, phần vì được sống gần nhà, có điều kiện được chơi ông bà; phần vì nghĩ đến đường kinh doanh để có cơ may thay đổi cuộc sống. Ở Sài Gòn tuy ổn định nhưng khó mà khá lên được.

Tôi đem kế hoạch đó bàn bạc với vợ, ban đầu vợ không muốn vì cho rằng không ở đâu thuận lợi như ở Sài Gòn, hơn nữa ai cũng đi ra để lập nghiệp, chúng tôi đã đi ra mà quay về thì có vẻ hơi ngược. Sau nhiều lần phân tích nhưng tôi không nghe, vợ cũng vui vẻ theo ý tôi vì nghĩ đó là nguyện vọng của đại gia đình chứ không phải riêng tôi. Mọi chuyện bắt đầu khi chúng tôi chính thức chuyển về. Tôi sốc tinh thần ngay từ ngày đầu nhận công việc mới, thu nhập bằng 1/3 với công việc cũ, trước đây thu nhập của tôi là 15 triệu/tháng thì giờ có 5 triệu thôi. Vợ tôi thu nhập 10 triệu/tháng thì nay còn 4 triệu/tháng. Môi trường làm việc thì thiếu sự chuyên nghiệp khiến cả hai chúng tôi đều không hài lòng.

Chúng tôi từ chỗ có nhà riêng, mọi sinh hoạt khá thuận lợi, giờ đi thuê nhà để ở tạm, thu nhập thấp khiến chi tiêu bó hẹp lại. Thương nhất là bé con, không có điều kiện tốt như trước, vợ tôi cũng vất vả hơn nhiều. Nhìn thấy vợ con vất vả vậy, tôi ước gì không có sự thay đổi này để cuộc sống của cả gia đình được ổn định. Chúng tôi có kế hoạch sang năm sẽ bán căn nhà trong Sài Gòn để dành tiền xây nhà ngoài quê, sẽ bắt tay vào việc mở cửa hàng kinh doanh; nhưng đó là kế hoạch, còn việc bán được nhà hay không cũng là vấn đề lớn. Tôi rất lo lắng về cuộc sống hiện tại, xét thấy công việc không phù hợp thì sẽ khó mà hoàn thành tốt, xin một công việc khác giai đoạn này với độ tuổi như tôi cũng là vấn đề. Cứ mãi lo lắng, tôi rơi vào buồn chán, mất ngủ hàng đêm khiến con người bệ rạc.

Nếu cho tôi một điều ước, tôi ước thời gian quay lại sẽ không đưa ra quyết định đưa gia đình về quê nữa và sẽ báo hiếu cha mẹ bằng một cách khác. Nhiều lúc tôi còn nghĩ đưa cả gia đình quay lại Sài Gòn nhưng quay lại thực sự khó khăn cho cả gia đình. Nói về người vợ của tôi, cô ấy thực sự là người rất tốt, mọi thứ tôi gặp phải ngày hôm nay đều do bản thân không nghe lời bàn tính của vợ mình. Khó khăn chồng chất, vợ vẫn ngày ngày ngày động viên tôi cố gắng vượt qua, vui vẻ lên để làm lại từ đầu, đừng có bi quan, mất niềm tin vào cuộc sống.

Khi viết những dòng tâm sự này, tôi vẫn hoài niệm về quá khứ, luôn miệng nói từ “giá như” dù biết quá khứ đã đi qua và không bao giờ quay lại được như cũ. Từ một người đàn ông bản lĩnh, lo lắng mọi bề cho gia đình, nay tôi lại mất niềm tin vào cuộc sống, hoang mang lo lắng; niềm vui duy nhất là sau mỗi ngày đi làm về được nhìn thấy nụ cười của con gái nhỏ và vợ. Hãy cho tôi lời khuyên để vui vẻ gạt bỏ quá khứ và làm lại từ đầu, để cho tôi cân bằng lại cuộc sống, có được niềm vui và hăng hái trong công việc. Cảm ơn những lời chia sẻ của các anh chị rất nhiều.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.