Chồng tôi đổ lỗi cho bạn của vợ đã sang nhà cố tình quyến rũ anh ấy

Tôi đứng giữa chẳng biết tin chồng hay tin bạn, chỉ thấy nỗi căm thù hai người dâng lên tột đỉnh.

Chồng tôi đổ lỗi cho bạn của vợ đã sang nhà cố tình quyến rũ anh ấy

Shares


Tôi ở một vùng quê nghèo, gia đình tôi làm nông nghiệp, quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Bởi thế bố mẹ luôn mong muốn có ngày tôi sẽ khiến cho bố mẹ tự hào. Tôi đi học, gia đình đã phải chạy vạy khắp nơi vay tiền, nợ nần nhiều, nhưng bố mẹ tôi chưa bao giờ than vãn điều gì.

Nhiều lần tôi khóc và định bỏ học vì không muốn bố mẹ vất vả. Nhưng chính cô bạn thân của tôi đã động viên tôi vượt qua cảm giác đó. Chúng tôi học với nhau từ lớp 1 cho đến cấp 3, chuyện gì cũng chia sẻ với nhau. Chị em thân tới nỗi các sở thích cũng giống nhau, nhiều người nói tôi và cô bạn ấy chẳng khác gì hai chị em.

Sau khi học xong phổ thông, chúng tôi cùng quyết tâm thi cùng một trường. May mắn tôi và bạn đều đỗ sư phạm, cùng ở một phòng trong ký túc. Nhiều lúc nằm nghĩ: chắc do ông trời nhìn thấy chúng tôi là tri kỷ, nên đã giúp cả hai đứa thuận lợi đến vậy…

Năm cuối đại học, tôi yêu một anh cùng khóa. Còn bạn tôi vốn là một đứa nhút nhát, lại chăm học tới nỗi chẳng khác gì con mọt sách, giới thiệu mãi nhưng nó chẳng yêu ai. Sau khi ra trường tôi kết hôn. Mặc dù tôi đã yên bề, nhưng bạn tôi vẫn đi về một mình. Tuy vậy tình bạn của chúng tôi vẫn không thay đổi. Hơn nữa chồng tôi cũng rất quý bạn vợ, nên nó cũng vô tư coi chồng tôi như anh trai của mình.

Tất cả chỉ tốt đẹp cho tới khi tôi được cơ quan cử đi công tác vài hôm. Tôi đi đến hôm thứ hai thì chồng tôi gọi điện cho bạn vợ nói dối với cô ấy rằng tôi đang ốm nặng, nhờ cô ấy đến chăm giúp. Còn anh ấy phải đi công tác vài ngày. Bạn tôi tin ngay, từ nhà lao như thiêu thân đến.

Theo lời bạn tôi kể, khi vào đến nhà chỉ thấy chồng tôi đứng đó đón cô ấy. Bạn tôi vừa đến đã hỏi tôi ở đâu thì anh ấy chỉ lên phòng ngủ. Không nghi ngờ gì, bạn tôi tức tốc chạy lên phòng, anh ấy cũng đi đằng sau. Nhưng bạn tôi vừa bước qua cánh cửa phòng ngủ của vợ chồng tôi thì đã bị chồng tôi đóng sập cửa lại. Hôm ấy, bằng sức lực của một người đàn ông, anh ấy đã ép bạn tôi quan hệ. Bạn tôi kêu lên, cố cưỡng lại nhưng không được.

Tôi biết được chuyện này vì những ngày sau đó, do quá đau đớn ê chề, cô ấy đã tránh mặt tôi khi tôi gọi cô ấy tới chơi sau đợt đi công tác. Lúc đầu tôi nghĩ cô ấy bận, nhưng đã hẹn bạn rất nhiều lần mà cô ấy vẫn không tới. Thấy lạ tôi quyết tìm gặp bạn để xem cô ấy có ốm đau gì không. Nhưng đến nơi, tôi mới thấy bộ dạng của bạn thảm hại thế nào.

Tôi chưa kịp hỏi thì cô ấy đã khóc nức nở rồi quỳ sụp dưới chân tôi xin tha thứ. Tôi càng tỏ ra khó hiểu thì cô ấy càng khóc nhiều hơn. Tôi quát ầm lên yêu cầu cô ấy kể rõ ràng chuyện gì xảy ra thì cô ấy mới nhát ngừng tường thuật chuyện bị chồng tôi lừa ra sao và ép quan hệ như thế nào…

Vừa nghe bạn kể hết chuyện mới xảy ra, chẳng cần nghe thêm lời giải thích tôi lao ra ngoài như một người mộng du, vừa chạy vừa khóc. Còn bạn gào gọi tên tôi và những lời xin lỗi, tai tôi như ù đặc, tinh thần hoang mang tột độ. Tôi chạy về nhà, gặp chồng đang nhăn nhở cười nói. Tôi cho anh một cái tát rồi vật ra giường khóc ngất. Chồng tôi gọi điện cho bạn và biết được cô ấy đã kể lại chuyện xảy ra, vội chạy vào xin lỗi, hứa hẹn… Chồng tôi đổ hết lỗi cho bạn ấy đã sang nhà và cố tình quyến rũ anh ấy khi nhìn quá sexy trong lúc anh ấy xa vợ…

2

Tôi đứng giữa chẳng biết tin chồng hay tin bạn, chỉ thấy nỗi căm thù hai người dâng lên tột đỉnh (Ảnh minh họa)

Tôi đứng giữa chẳng biết tin chồng hay tin bạn, chỉ thấy nỗi căm thù hai người dâng lên tột đỉnh. Bạn tôi gọi điện tới, tôi không nghe mà còn xỉ vả cô ấy tồi tệ, uổng công tôi coi là chị em, rồi có đánh đĩ cũng kiềng chồng bạn… Cô ấy khóc rất nhiều, còn nói sẽ biến khỏi trái đất nếu tôi nghĩ sai cho cô ấy.

Lúc này đây trong lòng tôi chỉ thấy sự căm tức chồng và cô bạn. Tôi đã khóc và oán hận tất cả nên không thèm màng tới lời bạn tôi nói. Tôi nên tin bạn hay tin lời chồng đây bởi trước đó cả hai đều tỏ ra rất đáng tin cậy với tôi?

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.