Bất lực khi lấy phải vợ “tiểu thư”

Đánh một giấc cho tới chiều, vừa dậy vợ than đói bụng bảo tôi đi mua cái gì cho cô ấy ăn, chiều vợ tôi chạy vội xuống nhà lấy xe mua cho vợ tô phở. Ăn xong cô ấy chẳng buồn mang đi dẹp, để bừa ngay đấy rồi chiễm chệ ngồi trên sopha xem tivi.

Bất lực khi lấy phải vợ “tiểu thư”

Shares

Quen nhau từ thưở mới bước chân vào đại học, ai nấy cũng thầm ghẹn tỵ với tôi khi tôi có được cô bạn gái xinh đẹp lại giỏi giang và luôn sôi nổi trong các hoạt động của trường. Khi đã có công việc ổn định sau khi tốt nghiệp đại học, chúng tôi quyết định kết hôn với nhau. Ngày cưới họ hàng cô bác , đồng nghiệp bạn bè đều đến dự đông đủ và hết lời chúc phúc, khen tôi may mắn lấy được cô vợ vừa xinh đẹp vừa giỏi giang.

Vì bố mẹ hai bên đều khá giả nên mỗi bên quyết định trích ra một ít tiền để mua cho vợ chồng tôi một căn hộ chung cư cao cấp để ở. Mới cưới nhau và còn trong thời gian nghỉ phép nên hai vợ chồng quyết định đi hưởng tuần trăng mặt vài ngày rồi mới về nhà mới để dọn dẹp sắp xếp đồ đạc. Khoảng thời gian đi du lịch thật là tuyệt vời , tôi thầm cảm ơn ông trời đã ưu ái ban tặng cho tôi một người vợ tuyệt vời. Rồi thời gian nghĩ dưỡng cũng đã xong chúng tôi về nhà, tranh thủ dọn dẹp và nghỉ ngơi cho khỏe để tiếp tục công việc ở cơ quan của hai đứa.

Vừa bước vào nhà cô ấy vứt giỏ xách xuống ghế sopha cái vèo và chạy vội vào phòng leo lên giường nằm ì ra đó. Tôi thầm nghĩ chắc vợ ngồi xe lâu nên chắc mệt, thôi thì để cô ấy ngủ một giấc cho khỏe, một mình tôi dọn nhà từ từ cũng được. Nào ngờ cô ấy đánh một giấc cho tới chiều, vừa dậy vợ than đói bụng bảo tôi đi mua cái gì cho cô ấy ăn, chiều vợ tôi chạy vội xuống nhà lấy xe mua cho vợ tô phở. Ăn xong cô ấy chẳng buồn mang đi dẹp , để bừa ngay đấy rồi chiễm chệ ngồi trên sopha xem tivi.

bat-luc-khi-lay-phai-vo-tieu-thu-blogtamsuvn

Vừa bước vào nhà cô ấy vứt giỏ xách xuống ghế sopha cái vèo và chạy vội vào phòng leo lên giường nằm ì ra đó. (Ảnh minh họa)

Nhìn thấy nhà cửa bề bộn, đồ đạc lung tung trong khi vợ vô tư nhưng không có chuyện gì, tôi có đề nghị muốn cô ấy phụ tôi sắp xếp nhà cửa vì dù gì tôi cũng là đàn ông thì không khéo léo và gọn gàng bằng phụ nữ thì cô ấy vùng vằng giận dỗi nói tôi là có tí việc cũng làm không xong. Sau vào phòng đóng cửa cái rầm và nằm suốt trong đó chẳng cần quan tâm tôi đang làm gì ở ngoài kia. Vì mới cưới không muốn vợ chồng vì chuyện nhỏ mà giận nhau nên tôi đã chủ động xuống nước năn nỉ vợ để vợ chồng lại vui vẻ với nhau.

Thế nhưng bản tính tiểu thư của vợ ngày càng làm tôi khó chịu. Vợ xem tôi không khác gì một người ở đợ trong nhà, dọn dẹp, nấu cơm , rửa chén cô ấy đều mặc định là tôi phải làm hết. Tôi góp ý thì cô ấy bảo là từ nhỏ tới lớn ở nhà ba mẹ toàn người giúp việc làm thôi cô ấy chẳng cần phải đụng đến cái móng tay nào cả. Tôi giải thích rằng bây giờ hai đứa đã có gia đình riêng thì phải tự lực cánh sinh và tôi sẵn sàng chia sẻ công việc nhà với vợ. Thấy tôi quyết liệt quá thì vợ gợi ý là sẽ thuê người giúp việc. Tôi quyết liệt phản đối ý định đó của vợ vì tôi nếu thêm người lạ trong nhà thì vợ chồng sinh hoạt sẽ không được thoải mái. Nhiều lần tôi nhẹ nhàng khuyên vợ nên mua sách hay lên mạng học cách nấu ăn vì không thể nào vợ chồng cứ ăn cơm tiệm mãi được cô ấy cũng vui vẻ đồng ý.

Nhưng rồi cả 2 tháng nay kể từ ngày cưới nhau tôi chưa được một lần ăn cơm nhà. Vợ thì suốt ngày chăm chút bản thân quần này áo nọ, đầu tóc thì mai kiểu này mốt kiểu nọ, nhiều khi đi ra đường cũng nhờ chồng ủi giúp cho bộ đồ. Tội thực sự chán nản và mệt mỏi, đã bao lần vợ chồng cãi vả chỉ vì những việc không đâu, mà nguyên do bắt nguồn từ tính tiểu thư của vợ. Tôi đã nhẹ nhàng cho đến góp ý thẳng thắn với cô ấy nhưng cho đến tận bây giờ tôi chưa thấy một động thái nào thay đổi ở vợ. Đôi khi đi làm việc về muộn, thấy nhà cửa bề bộn, chén bát của ngày hôm trước chất đống mốc meo trong bồn hỏi vợ sao không chịu rửa thì cô ấy bảo là không rửa được vì vừa mới sơn bộ móng mới sợ bị hư và thế là tôi dù rất mệt cũng phải xoắn tay áo đi rửa chén.

Bây giờ tôi thực sự cảm thấy bất lực trước cô vợ cành vàng lá ngọc của mình, mỗi lần cãi vả là cô ấy đùng đùng bỏ về nhà mẹ đẻ ở, thế là tôi phải vác xác qua năn nỉ rồi lại bị mẹ vợ giáo huấn này nọ nữa. Tôi cảm thấy cuộc sống gia đình của mình thật vô vị và tẻ nhạt. Thiết nghĩ cuộc sống gia đình là do cả hai vợ chồng cùng vun đắp và xây dựng. Tôi không muốn mình mãi là ô sin trong mắt vợ mình.

Theo Kul

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.