Việt kiều Mỹ làm ‘lơ xe buýt’ ở Sài Gòn

Cứ đến ngày Vu Lan, bà Cao Thị Thanh Hằng lại dành toàn bộ tiền lương tặng hết cho người khuyết tật. Ngoài ra khách đi xe, nhất là khách Tây luôn nhận được sự giúp đỡ tận tình khi thì viên kẹo, khi làm “hướng dẫn viên,” thậm chí tìm giúp nhà để thuê.

Hành động đẹp và tính tình dễ thương của bà Cao Thị Thanh Hằng (47 tuổi) không còn xa lạ đối với những người thường đi trên chuyến xe buýt số 122, tuyến Bến Xe An Sương (huyện Hóc Môn) – Tân Quy (huyện Củ Chi).

Theo báo Thanh Niên, thời còn trẻ, bà Hằng làm công nhân may, sau đó sang Mỹ sống. Ở Mỹ, bà làm lụng vất vả để cố gửi tiền về nuôi gia đình.

Rồi bà lấy chồng, sinh con nhưng cuộc sống không như mong đợi. Ly dị chồng, bà Hằng ôm con trở về Việt Nam sinh sống. Để mưu sinh trong cuộc sống mới, bà lưu lạc từ Bình Dương đến tận Vũng Tàu.

Trở về Sài Gòn, không có việc làm, biết một người bạn đang làm chủ vài chiếc xe buýt, bà Hằng nhờ bạn xin vào làm tiếp viên bán vé và gắn bó luôn với công việc này.

Những ngày đầu vào nghề, công việc bán vé cực khổ nhưng bà không nản chí. Hơn bốn năm qua, công việc dậy sớm về muộn cũng trở nên bình thường đối với bà. Mỗi ngày, bà được tiếp xúc với nhiều người, gặp nhiều hoàn cảnh khốn khó khi đi xe buýt.

“Nghề này nó cực nhưng mà tôi thấy thích lắm. Lên xe được giao tiếp với nhiều người, gặp được nhiều người, nói chuyện nhiều làm tâm trạng tôi thấy thoải mái, bớt đi nhiều phiền muộn,” bà Hằng cho biết.

Dần dà, bà cảm thấy thương cảm những người khó khăn nên bà ra tay giúp đỡ. Mỗi năm, đến ngày lễ Vu Lan, bà dành toàn bộ số tiền lương của tháng để mua quà, cho tiền những người khuyết tật thường đi xe.

“Tiền bạc nó không ở với mình. Thay vì tôi đi chùa làm từ thiện nhưng tôi thấy thôi mình vừa đi làm vừa cho những người khuyết tật cũng làm mình vui rồi,” bà Hằng nói.

Trên xe, bà cũng mua thủ sẵn những viên kẹo dành tặng cho những phụ nữ đi xe.

Hộp kẹo của bà Hằng để dành tặng cho những phụ nữ khi đi xe buýt. (Hình: Thanh Niên)

“Những niềm vui đó là chân thật, chứ về già sau này tiền để làm gì đâu. Chị Hằng tích đức mà. Có khi những viên kẹo này còn xóa nhoà khoảng cách của những hành khách khó tính với tụi tui nữa đó,” bác tài Võ Văn Tân (56 tuổi) nói.

Ngoài chuyện giúp đỡ người khó khăn, câu chuyện về việc nói tiếng Anh của bà Hằng cũng trở nên thú vị đối với người đi xe buýt. Không phải bà khoe khoang mình, nhưng vì hoàn cảnh khách ngoại quốc đi xe mỗi ngày và bà là người duy nhất giao tiếp với họ.

Bà có thể nhớ và kể vanh vách tên những người ngoại quốc nào đã từng đi xe mình. Giờ đấy người nào lên xe, khách đi làm hoặc đi du lịch bà đều nhớ rõ. Những thầy giáo dạy tiếng Anh lên Củ Chi sinh sống đều trở nên thân thiết với bà.

Không những thế, những giáo viên ngoại quốc thường rất thích đi trên xe của bà Hằng, bởi bà là người duy nhất có thể trò chuyện với họ trên suốt hành trình.

Thậm chí, có lúc bà Hằng lại trở thành hướng dẫn viên bất đắc dĩ. Giới thiệu về các món ăn ở Củ Chi, chỉ những con đường người nước ngoài nên đi. Có khi bà còn tình nguyện tìm nhà thuê giúp cho giáo viên người nước ngoài mới đến.

“Bữa kia có đoàn người nước ngoài lên thăm Củ Chi bằng xe buýt. Khi cô dẫn đoàn kia ú ơ vài câu thì chị Hằng nhào vô tiếp sức. Cả xe lẫn cô dẫn đoàn đều ngạc nhiên hết sức,” ông Tân cho biết.

Kỷ niệm đầu tiên gặp người nước ngoài của bà là một phụ nữ người Úc bị lạc đường đứng chơ vơ dưới Bến Xe An Sương. Tất thảy nhân viên xe buýt bến xe đều không thể giao tiếp với người phụ nữ này.

“Thấy vậy tôi vẫy tay và gọi: ‘You want to go home?’ và kéo bà này lên xe rồi ngồi một góc. Tôi liền mua xe vé tặng cho bà này. Thấy bà này khóc nhiều quá tôi liền nói vài câu tiếng Anh chọc cho bà vui. Bà cười rồi khóc, khóc rồi cười cho đến khi xe tới bến An Sương. Rồi tôi hướng dẫn bà đi xe khác để về trung tâm cho an toàn,” bà Hằng kể lại.

Theo người Việt

SHARE