Về nhà sớm, tôi chết điếng khi thấy cảnh con trai đối xử với bà ngoại, còn bà nội thì thờ ơ xem phim

Đến nước này tôi không thể nghe mẹ chồng được nữa. Tôi nắm tay thằng bé kéo lên phòng và khoá trái cửa. Tôi đã đánh thằng bé rất đau...

Về nhà sớm, tôi chết điếng khi thấy cảnh con trai đối xử với bà ngoại, còn bà nội thì thờ ơ xem phim

Shares

Ai có con nhỏ hẳn cũng hiểu, việc dạy dỗ con và nuôi con là gian nan đòi hỏi kiên trì uốn nắn. (Ảnh minh họa)

Hàng ngày tôi đi làm nên không va chạm với mẹ chồng nhiều. Chúng tôi sống chung với bố mẹ từ khi kết hôn nên tính ra cũng được 6 năm. Hiện tại vợ chồng tôi có một bé trai 5 tuổi.

Ngày xưa lúc mới về làm dâu tôi về mẹ chồng không có lấy một chút xích mích. Thực ra sống với người già nên tôi cũng phải nhường nhịn nhiều, nhưng chỉ cần không quá đáng thì tôi sẵn sàng bỏ qua hết. Thế nhưng chỉ vì việc dạy dỗ con trai của tôi mà tôi và mẹ chồng có những quan điểm trái chiều.

Ai có con nhỏ hẳn cũng hiểu, việc dạy dỗ con và nuôi con là gian nan đòi hỏi kiên trì uốn nắn. Công việc của tôi khá bận rộn nên phần lớn cháu đi học rồi ở nhà với bà nội. Ngày trước gia đình tôi có cho cháu đi học mẫu giáo nhưng mẹ chồng tôi xem ti vi thấy quá nhiều vụ cô giáo bạo hành trẻ em nên một mực đòi dạy cháu ở nhà. Nói chẳng lại nên tôi đành phải thuận theo ý bà.

Có cháu trai đích tôn, mẹ chồng tôi chiều cháu không tưởng. Tôi quát tháo con nghiêm khắc một chút thì nó khóc la bà, vậy là mẹ chồng tôi lại chạy đến rồi ôm lấy thằng bé. Chuyện này tôi có nói với chồng thì anh bảo để sau con lớn rồi dạy cũng được. Nhưng việc dạy trẻ con khi còn nhỏ là cần thiết, làm gì có chuyện để nó lớn mới uốn nắn?

Con trai tôi được bà chiều hết mực nên khá hư và ích kỷ. Là mẹ nhưng tôi cũng không thể bao che cho tật xấu của con được. Một khi cháu thích cái gì nếu tôi không mua thì nhất định cháu sẽ nằng nặc đòi bà nội. Và chắc chắn là bà sẽ giấu tôi mua cho cháu. Nhiều lần tôi góp ý thì mẹ chồng giận ra mặt, thậm chí có hôm bà còn sẵng giọng: “Tôi có 3 đứa con, cũng dạy dỗ thế này nhưng đứa nào cũng thành tài đấy thôi. Trứng còn đòi khôn hơn vịt”. Thế là tôi lại phải im.

2 tuần trước mẹ đẻ tôi lên thành phố mổ mắt. Khi bà lên tôi đã cố ý sắm cho bà quần áo đẹp, mua một số đồ và cho bà tiền tiêu để nhỡ có đi đâu thì còn có đồng ra đồng vào. Hơn nữa cũng một phần vì mẹ chồng tôi khá xem thường bà. Mẹ chồng tôi là tuýp người miệt thị với những người ở nông thôn. Dù không thể hiện ra mặt nhưng sống với nhau 6 năm trời tôi biết rõ hơn ai hết.

Khi mẹ đẻ tôi lên được vài ngày, bà có nói với tôi rằng: “Mẹ thấy con phải dạy lại con trai ngay đi, nó hỗn hơn những đứa trẻ mẹ từng gặp đấy”. Lúc ấy vô tình mẹ chồng tôi lại đi qua, sẵn đấy bà nói thẳng luôn: “Cháu tôi thì làm sao? Nó thông minh và ngoan hơn khối đứa trẻ khác. Bà đừng đánh đồng nó với bọn trẻ nhà quê chỗ bà”. Tính mẹ tôi hiền, nghe mẹ chồng tôi nói vậy bà không nói gì nữa. Thấy mẹ buồn tôi cũng không biết nên làm gì chỉ biết động viên bà.

Sáng nay là ngày mẹ tôi có lịch hẹn khám lại mắt. Tôi xin sếp về sớm để đưa bà đi vì đường thành phố mẹ không thạo, công việc của chồng tôi lại quá bận.

Vừa về đến nhà tôi đã thấy cảnh tượng con trai tôi đang lôi áo bà ngoại đòi bà cho nó chơi trò cưỡi ngựa. Bà nói mệt thì nó đứng trước mặt tát bôm bốp vào mặt bà và gào lên: “Nói dối nè, nói dối nè. Mau làm ngựa cho con cưỡi”. Còn mẹ chồng tôi ngồi ngay đó xem ti vi vẫn ung dung như không biết gì.

Về nhà sớm, tôi chết điếng khi thấy cảnh con trai đang làm với bà ngoại, còn bà nội thì thờ ơ xem phim - Ảnh 2.

Nếu cứ tiếp tục như vậy thì sau này cháu hư hỏng thì trách ai? (Ảnh minh họa)

Đến nước này tôi không thể nghe mẹ chồng được nữa. Tôi nắm tay thằng bé kéo lên phòng và khoá trái cửa. Tôi đã đánh thằng bé rất đau vừa đánh tôi vừa bắt nó xin lỗi vì hành động quá láo và hỗn xược của mình. Con tôi khóc bao nhiêu thì ở ngoài bà nội đập cửa la hét chửi bới tôi bấy nhiêu.

Đánh con xong tôi mở cửa ra, mẹ chồng tôi quay sang nói với mẹ tôi: “Tất cả là tại bà, nhà tôi đang yên ổn bà lên đây làm gì rồi xào xáo nhà tôi”. Mẹ tôi nghe thế tủi thân nên vào phòng thu xếp đồ để về quê. Còn tôi cũng tuyên bố luôn là sẽ đưa con đi nhà trẻ và từ nay sẽ nghiêm khắc với con, mẹ chồng tôi ngăn cản nhưng giờ tôi không thể chậm trễ trong việc dạy con nữa.

Tôi đưa mẹ đi khám lại xong thì bà đòi đưa ra bến xe để về ngay lập tức. Dù cũng buồn nhưng tôi không muốn mẹ phải suy nghĩ thêm nữa nên tôi đồng ý. Khi tôi về, mẹ chồng tôi vẫn tiếp tục nói không cho cháu đi trẻ và thách tôi dám làm trái ý bà.

Tôi rất mệt mỏi, con dứt ruột đẻ ra đánh con chẳng lẽ tôi không xót? Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy thì sau này cháu hư hỏng thì trách ai? Bây giờ tôi cũng đã liên hệ với nhà trẻ rồi, từ ngày mai con tôi sẽ đi học. Điều tôi lo lắng đó là tôi sống cùng với mẹ chồng trong một mái nhà, những ngày tháng sau này biết sống thế nào cho yên ổn đây?

 Theo Trí Thức Trẻ

Shares

62 queries in 4.115 seconds.