Ước nguyện thiêng liêng đầu năm

Ước nguyện thiêng liêng đầu năm

Rất nhiều bạn băn khoăn về số phận dân tộc, tương lai đất nước, hạnh phúc của nhân dân đã viện dẫn ra câu châm ngôn từ xa xưa : “Thế cùng tắc biến, biến tắc thông”.

Đây cũng là một đề tài rất nên trao đổi rộng rãi trong cộng đồng dân tộc ta khi một năm mới vừa mở ra. Nhân đây, xin phỏng đoán mong ước thiêng liêng đầu năm con Gà này của bà con ta là điều gì ?

Có thật tình hình hiện nay đã tận cùng bế tắc không? Và có thật tình hình phải biến động nghĩa là phải thay đổi không? Và thay đổi theo hướng nào cho đúng đắn, thông suốt? Toàn dân ta cần và nên làm gì? Hành động theo hướng nào?

Hơn 70 năm lãnh đạo toàn trị độc quyền của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN), nhân dân ta vẫn chưa có tự do đầy đủ, chưa có độc lập trọn vẹn, đất nước vẫn “không chịu phát triển”, nhân dân vẫn chưa có ấm no, văn minh, hạnh phúc. Thời cơ để hòa hợp hòa giải dân tộc sau khi thống nhất đất nước đã bị bỏ qua, thời cơ để hòa nhập trọn vẹn với thế giới dân chủ văn minh của thời đại mới cũng bị bỏ lỡ. Tự nhận là lực lượng lãnh đạo đất nước, bị mê hoặc bởi chủ nghĩa Mác-Lênin ngoại lai và sai lầm đảng CSVN lại bị thoái hóa và tha hóa đến tận cùng, bị nhân dân không còn tín nhiệm và khinh thị. Nợ nhà nước cao như núi, ngân sách thâm thủng do chi tiêu phung phí, bừa bãi, không còn vốn đầu tư cho giáo dục và y tế, các đại công ty lỗ hàng chục nghìn tỷ đồng, chỉ có tham nhũng là cứ một mực “ổn định” không chịu giảm bớt quy mô và cường độ.

Chính những người lãnh đạo đảng CSVN đã phải thốt lên rằng “không đổi mới thật sự là chết!”, phải đổi mới đồng bộ, từ chính trị đến kinh tế, đối ngọai, an ninh, quốc phòng, đổi mới mô hình cầm quyền, cai trị theo hướng dân chủ – pháp quyền.

Về đối ngoại, thay vì thực hiện từng bước “thoát Trung”, công khai hóa cuộc mật đàm Thành Đô năm 1990, từ bỏ 16 chữ vàng ô nhục, gắn bó thêm với các nước bạn bè dân chủ văn minh, thì Bộ Chính trị vẫn theo đuôi ông Tổng Bí thư ôm chặt Bắc Kinh hơn ngay vào lúc bọn bành trướng đang lâm nguy, bế tắc về mọi mặt, bị Hoa Kỳ cảnh cáo không được độc chiếm vùng hải phận quốc tế trên Biển Đông, không được xây và dùng căn cứ quân sự trên các đảo nhân tạo trong khu vực này.

Trong tình hình bế tắc bi đát của đất nước, điều đáng mừng là trong mấy năm qua các tổ chức xã hội dân sự tự do được thành lập ngày càng nhiều, nay đã lên đến hàng 4, 5 chục tổ chức, bao gồm các giới truyền thông, báo chí, ngôn luận, văn hóa, giáo dục, sáng tác văn học, nghệ thuật, tù nhân chính trị, tù nhân tôn giáo, phụ nữ dân chủ, với hàng trăm blogger tự do, hàng chục mạng truyền thông lề trái cạnh tranh thắng lợi áp đảo đối với đạo quân truyền thông lề phải do Ban Tuyên huấn Trung ương Đảng chăn dắt cùng hàng vạn dư luận viên tay sai được trả công rộng rãi. Các tổ chức xã hội dân sự tự phát, hợp hiến trên đây đã nhiều lần ra những kêu gọi, kiến nghị, và tuyên bố chung, và tổ chức những cuộc xuống đường bất bạo động, có khi thu hút hàng ngàn hay hàng chục ngàn người ở Hà Nội, Nghệ An, Bình Thuận, Long An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Hải Phòng…

Chính trong hoạt động liên tục nhiều mặt, sôi nổi của hàng trăm tổ chức và hàng ngàn cá nhân như thế mà chính quyền độc đảng ngày càng bị vạch mặt là cực kỳ giáo điều bảo thủ, cực kỳ phản dân chủ, phản tiến bộ, phản văn minh, bị đông đảo nhân dân chống đối. Sự phản biện đến từ nhiều đảng viên cấp cao, lão thành, nhiều đảng viên trí thức, có cả nguyên ủy viên Bộ Chính trị, nguyên ủy viên Trung ương, nguyên phó thủ tướng, bộ trưởng, thứ trưởng, viện sỹ, giáo sư, tướng lĩnh…

Tết Đinh Dậu này, đông đảo anh chị em dân chủ và bà con các giới tưởng nhớ các anh chị em dân chủ đang bị cầm tù – những Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Trần Anh Kim, Bùi Minh Hằng, Trần Thị Thúy, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Cấn Thị Thêu, Trần Thị Thúy Nga, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Ngọc Già… Ai ở tù rồi khi ra tù vẫn một lòng đấu tranh không nao núng, như các nữ chiến sĩ dân chủ Phạm Đoan Trang, Phạm Thanh Nghiên, Nancy Nguyễn, Bùi Minh Hằng…

Hiện nay cuộc đấu tranh đang có thời cơ mở rộng, điều duy nhất còn thiếu là có một tổ chức vượt trội lên hay là một Tập hợp bao gồm một số tổ chức chung sức lập nên, có đủ uy tín và sức mạnh, thanh thế trong và ngoài nước, có sức cổ vũ, mở rộng, quy tụ các nhóm và cá nhân. Trong các tổ chức ấy, mọi tổ chức nhỏ bé dù chỉ vài chục người, như Nhóm thể thao đá bóng No U, như nhóm từ thiện Nhịp Cầu Hoàng Sa, nhóm biên tập sách giáo khoa “Cánh buồm”… cũng đều có vị trí và tiếng nói của mình. Vào dịp Tết này, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế một trí thức yêu nước có quá khứ đấu tranh kiên cường, có uy tín trong và ngoài nước, đứng ra lập “Tập Họp vì nền Dân chủ” là một sáng kiến rất hợp thời cơ, đúng lúc có nhu cầu cấp bách và thiêng liêng.

Rất mong mùa Xuân này, sẽ có một tổ chức chính trị trẻ khỏe về tư duy, ngày càng đông về cả số và chất lượng, thuộc đủ giai cấp, tầng lớp, nghề nghiệp, địa phương, tôn giáo chung một lòng yêu nước, chung ý chí bảo vệ độc lập trọn vẹn và an ninh lãnh thổ tổ quốc, chung nguyện vọng xây dựng một nền kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa – pháp quyền, từ bỏ nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa mà thực chất là chủ nghĩa tư bản rừng rú tàn bạo, phi pháp hiện nay, khôi phục quyền sở hữu tài sản của cá nhân, tập thể và của công, xóa bỏ chế độ sở hữu toàn dân kỳ quặc tệ hại lâu nay.

Ước mong rằng nguyện vọng thiêng liêng trong những ngày đầu năm Đinh Dậu sẽ nhanh chóng trở thành hiện thực do thiện chí của đông đảo công dân yêu nước, yêu dân chủ và chính nghĩa, chung lòng chung sức, vẫy gọi nhau, tập họp lại, thực hiện “thế cùng tắc biến, biến tắc thông”, mở ra con đường sáng vinh quang cho dân tộc ta.

* Blog của nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

VOA

Shares

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.

30 queries in 2.517 seconds.