Trung Quốc xây cảng Ream thì Mỹ phải được vô Cam Ranh

CSVN đề nghị Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ Wendy Sherman nói giúp để Tổng thống Mỹ Joe Biden chịu thăm Việt Nam sớm

Nhà quan sát cho rằng quan hệ Việt Nam – Campuchia tương tự quan hệ Trung Quốc – Việt Nam: “Ân thù kiếm lục”. Hận thù luôn đi đôi với ơn nghĩa. Ơn nghĩa thì đậm sâu còn hận thù thì lai láng.

Vụ Việt Nam “im lặng là đồng thuận” trước việc Trung Quốc lập căn cứ quân sự trên đất Campuchia, quân cảng Ream, chắc chắn rồi cũng là chuyện “ân thù kiếm lục”.

CSVN mang ơn Trung Quốc đậm sâu. Thật vậy, nếu không có sự giúp đỡ nhân lực, vật lực, tài lực… của Trung Quốc thì làm gì bộ đội ông Hồ thắng được Pháp trận Điện Biên Phủ năm 1954? Và nếu không có sự giúp đỡ chân tình của Trung Quốc (giúp Viêt Nam đánh Mỹ tới người Việt cuối cùng) thì làm gì CSVN chiếm được miền Nam năm 1975 và “thống nhất đất nước”?

Nhưng sau 1975 Việt Nam phản phé, kết “liên minh” với Liên Xô, kẻ thù chiến lược của Trung Quốc. Việt Nam trở thành một thứ “Cuba phương đông” đe dọa Trung Quốc.
Trung Quốc chửi CSVN là bọn “phản phúc”, ăn cháo đá bát.

Năm 1979, Trung Quốc đem quân “dạy cho Việt Nam một bài học”. Bảy tỉnh biên giới Việt Nam “biên thùy rung chuyển”. Vấn đề là quốc phòng Trung Quốc “còn non quá”. Quân Trung Quốc thua trận phải rút tàn quân về nước, sau ba tuần “phá nát thành bình địa” các tỉnh cận biên.

Trung Quốc lập căn cứ quân sự tại quân cảng Ream của Campuchia

CSVN hể hả tự hào “đánh thắng ba thằng đế quốc sừng sỏ nhất địa cầu: đánh Pháp, đuổi Mỹ, đánh chạy có cờ bọn đế quốc bành trướng Trung Quốc…”

Đến khi khối XHCN theo Liên xô sụp đổ, không còn chỗ dựa, CSVN phải “lãng tử hồi đầu”, về phủ phục trước bệ rồng Trung Nam Hải. Nhưng cuộc đời đâu có chuyện “dễ” như vậy? Ngay cả chuyện xin được làm “thần tử”.

Trung Quốc với CSVN, như cha với con. “Tao đẻ mày ra, tao nuôi mày lớn”. CSVN không mang ơn mà còn đâm dao sau lưng Trung Quốc một nhát trí mạng.

Phải có điều kiện gì đảng CSTQ mới tha lỗi cho thằng con “phản phúc” CSVN.

Điều kiện là (Hội nghị Thành đô năm 1991) lãnh đạo CSVN cam kết gắn liền vận mệnh Việt Nam vào Trung Quốc (vận mệnh tương quan) và đảng CSVN luôn “tuân chỉ”, nghe theo lời đảng CSTQ dạy dỗ (ý tưởng tương thông).

Về quốc phòng, CSVN cam kết với Trung Quốc “chính sách quốc phòng 4 không”. Một cái không là Việt Nam “không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ để chống lại nước khác”.

Campuchia, từ năm 1999 đến năm 2016, cũng có cam kết tương tự với Việt Nam: “không cho phép bất cứ lực lượng thù địch nào sử dụng lãnh thổ của nước mình để đe dọa an ninh của nước kia”…

Bởi vì dân Campuchia “mang ơn” Việt Nam (như CSVN mang ơn Trung Quốc). Trong mọi văn bản ngoại giao, phía Campuchia luôn nhắc đến công lao của “chí nguyện quân” Việt Nam đã qua Campuchia đuổi bọn diệt chủng Khmer đỏ.

Tuyên bố chung Việt Nam – Campuchia năm 2021, ông Nguyễn Xuân Phúc để lọt mất câu này.
(Tuyên bố chung 2021: “Tôn trọng độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của mỗi nước, không can thiệp vào các công việc nội bộ của nhau và giải quyết các vấn đề nảy sinh giữa hai nước bằng các biện pháp hòa bình”.

Các Tuyên bố chung từ 1999 đến 2016: “Tôn trọng độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của nhau, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau và không cho phép bất cứ lực lượng thù địch nào sử dụng lãnh thổ của nước mình để đe dọa an ninh của nước kia, giải quyết các vấn đề nảy sinh giữa hai nước bằng các biện pháp hòa bình”).

Campuchia “bội ước” hay là Việt Nam “bật đèn xanh”? Chuyện này phải hỏi lại Chủ tịch nước.

Nếu Campuchia “bội ước”, Việt Nam có dám đẩy qua một bên hòn đá nặng bốn tấn đang đè chân mình hay không? Chính sách quốc phòng “bốn không” thực tế là Việt Nam lấy đá tự ghè chân mình.

Trương Nhân Tuấn