Tôi ngoại tình trong niềm hạnh phúc kìm nén bấy lâu nay

Chúng tôi lao vào nhau như con thiêu thân, chẳng bận tâm bên ngoài như thế nào. Tôi ghen với vợ anh, tại sao cô ấy có được anh còn tôi chỉ là người tình?

Tôi ngoại tình trong niềm hạnh phúc kìm nén bấy lâu nay

Tôi 30 tuổi, có chồng và một bé gái được 16 tháng tuổi. Bé rất ngoan và đang gửi về quê. Từ khi có con cuộc sống vợ chồng tôi lạnh nhạt và hững hờ, tôi thật sự rất buồn về anh. Anh hội tụ cả tứ đổ tường: cờ bạc, rượu chè, gái gú. Vợ chồng tôi đang phải gánh một số nợ và không có khả năng chi trả do anh cá độ mà ra. Vậy mà anh còn tính lăng nhăng, bao lần tôi phát hiện anh nhắn tin cho gái lạ và hẹn hò nhưng tôi đều bỏ qua vì nghĩ con không thể thiếu bố. Thời gian gần đây có số điện thoại nhắn tin cho tôi, nói không thể quên chồng tôi. Tôi đã truy lùng số điện thoại đó và biết được người này hay nhắn tin với anh từ rất lâu. Tôi biết tính anh như thế nên chẳng còn tâm trí để buồn hay ghen tuông nữa. Thật sự tôi đến với anh chẳng có cái gọi là tình yêu. Chia tay người cũ được một năm tôi quyết định quen anh. Quen nhau được mấy tháng thì cưới vì tôi hận người tình cũ đã bỏ rơi tôi để quen người con gái khác. Lúc đó tôi thấy anh có khả năng lo cho cuộc sống của tôi sau này nên quyết định cuộc đời này gắn bó với anh.

Cưới nhau được 3 năm, đối với tôi mà nói nỗi buồn nhiều hơn niềm vui. Tôi còn nhớ như in lời của ba nói khi quyết định lấy anh: “Cuộc sống sau này như thế nào phải chịu lấy, ba mẹ không có quyền ngăn cản con. Ba mong con gái hạnh phúc”. Nước mắt của tôi đã rơi, rơi rất nhiều khi hiện tại mình không được như những gì ba mẹ mong muốn. Trước ngày cưới một tuần tôi đã có ý nghĩ sẽ hủy đám cưới do 2 đứa không cùng quan điểm, nhưng tôi sợ sẽ làm mất mặt gia đình. Rồi một ngày người cũ của tôi, cũng là mối tình đầu đã nhắn tin hẹn gặp lần cuối. Vì mấy năm nay chúng tôi không liên lạc, tự dưng anh nhắn tin nên tôi có chút xao lòng. Tôi quyết định gặp anh, anh không thay đổi nhiều, vẫn như ngày nào. Anh đã có vợ và một bé gái 2 tuổi.

Tôi hỏi sao anh muốn gặp? Anh nói không thể quên được tôi, lúc nào tâm trí của anh cũng nghĩ về tôi. Còn tôi vẫn yêu anh rất nhiều. Tôi và anh quen nhau 4 năm, trải qua biết bao nhiêu sóng gió để đến được với nhau. Trong 4 năm đó tôi hạnh phúc vì được bên cạnh anh, trao cho anh thứ gọi là tình yêu. Cứ thế tôi và anh ôn lại những kỷ niệm từng có và chuyện gì đến đã đến. Chúng tôi lao vào nhau như con thiêu thân, chẳng bận tâm bên ngoài như thế nào. Tôi đã ngoại tình, ngoại tình trong hạnh phúc bấy lâu nay kìm nén. Tôi ghen với vợ anh, tại sao cô ấy có được anh còn tôi chỉ là người tình? Những ý nghĩ đó làm tim tôi đau nhói. Tôi dặn lòng sẽ không gặp anh, không nghĩ đến anh và sẽ xóa hết ký ức về anh. Liệu tôi có làm được không?

Đêm nào tôi cũng khóc vì nhớ anh. Nếu con ở bên cạnh thì tôi nghĩ mọi chuyện sẽ không tồi tệ như thế này. Vì cuộc sống mà tôi phải xa con. Còn về phía chồng, tôi đã không còn cảm giác gì. Vì tôi còn yêu người cũ hay vì chồng đã có người phụ nữ khác mà không quan tâm đến cảm xúc của tôi nữa nên từ lâu 2 vợ chồng không gần gũi với nhau. Mong các bạn cho tôi lời khuyên nên làm như thế nào để tâm hồn tôi được thanh thản, để tiếp tục với cuộc sống hiện tại? Một lần nữa xin chân thành cảm ơn VnExpress đã cho tôi được viết lên những suy nghĩ trong lòng mà không biết chia sẻ cùng ai.

Theo VnExpress

Shares

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.

40 queries in 2.356 seconds.