Tôi không ngờ người cùng tôi lớn lên lại trở thành một kẻ như thế

Tôi không biết phải làm gì bây giờ nữa, anh trai tôi đã trở nên quá điên cuồng...

Tôi không ngờ người cùng tôi lớn lên lại trở thành một kẻ như thế

Từ ngày về quê anh trai tôi như đổi tính, suốt ngày nhậu nhẹt cờ bạc rồi về gây gổ vợ con, đến mẹ tôi anh còn mắng chửi. (Ảnh minh họa)

Tôi lấy chồng cũng được hơn hai năm, lấy chồng gần nhà mẹ đẻ nên được nhờ vả bà ngoại nhiều thứ. Nhà nội neo người, ông bà lại già yếu nên không thể phụ giúp gì cho vợ chồng tôi. Thành ra mỗi khi có việc bận tôi hay mang con sang gửi nhà bà ngoại.

Mẹ tôi thì ở nhà trông cháu cho anh trai với chị dâu, anh chị đi làm ăn xa nên gửi hẳn hai đứa con về mẹ tôi chăm sóc từ hồi mới 10 tháng tuổi. Nghĩ mà thương mẹ tôi, hết chăm con đến chăm cháu, đầu hai thứ tóc rồi mà còn bận rộn với con trẻ. Nhưng mẹ thì vui vẻ cứ nói già rồi còn có tiếng trẻ con vui cửa vui nhà, không có tụi nhỏ chắc bà ở một mình buồn lắm.

Gần đây công việc không thuận lợi nên anh chị tôi quyết định về quê làm ăn. Tôi cũng mừng vì mẹ giờ cũng có người chăm sóc, mùa mưa gió tới tôi cũng bớt lo được phần nào. Chị dâu tôi cũng được nết, trước giờ thấy đối đãi với mẹ rất tốt, lại còn siêng năng nên tôi rất mừng vì quyết định này của anh chị. Hy vọng mẹ tôi sẽ được thảnh thơi, sống thoải mái ít bận rộn vì đã có anh chị lo.

Nhưng quả thật, mọi chuyện không như tôi nghĩ. Từ ngày về quê anh trai tôi như đổi tính, suốt ngày nhậu nhẹt cờ bạc rồi về gây gổ vợ con, đến mẹ tôi anh còn mắng chửi. Trước kia mỗi tháng anh gửi về cho mẹ 4 triệu đồng để lo cho 2 đứa, giờ anh nói mẹ ăn tiêu hoang phí mỗi tháng tiêu hết nhiều tiền.

4 triệu đồng lo ăn học cho hai đứa nhỏ, còn đám cưới ma chay, tiền điện… mọi chi phí sinh hoạt của ba bà cháu gói gọn trong 4 triệu thì nhiều nhặn gì? Sao anh không nghĩ mẹ trông cháu cho hai vợ chồng làm ăn, mỗi lúc cháu đau ốm, nữa đêm bị sốt một mình mẹ chạy chữa thuốc thang? Anh chị dù có con mà như vợ chồng son, đâu biết cực khổ của người chăm con nhỏ. Người ta thương mẹ không hết, đằng này lại so đo với mẹ như thế.

Rồi chưa kể anh về bắt mẹ sang tên sổ đỏ qua tên anh, thủ tục làm phức tạp anh lại đổ thừa cho mẹ là gây khó dễ, lại kiếm chuyện gây sự với mẹ, tôi thấy mà xót cả ruột. Thấy anh quá đáng quá nên tôi mới góp ý, phận làm con chưa lo cho cha mẹ được ngày nào, giờ còn làm khổ mẹ như thế. Nhưng vừa mở miệng nói thì anh đuổi tôi về, “mày lấy chồng rồi thì về lo nhà chồng mày, không liên quan gì tới mày hết”.

anh trai

Tôi không biết phải làm gì bây giờ nữa, anh trai tôi quá bất hiếu. (Ảnh minh họa)

Anh đuổi tôi về và không cho phép xen vào chuyện trong nhà. Vì tôi đã lấy chồng, giờ một mình anh lo cho mẹ nên anh có quyền. Nếu không vì mẹ, tôi đã chẳng thiết tha gì tới nhà của anh, để gặp một người xấu xa như anh. Chỉ là thương mẹ quá, thương hai đứa cháu và thương chị dâu phải sống chung với một kẻ không ra gì.

Nhìn anh trai lắm lúc tôi bực tức vô cùng, tôi không ngờ người cùng tôi lớn lên dưới một mái nhà giờ trở thành một con người đáng trách như thế.

Tôi không biết phải làm gì bây giờ nữa, anh trai tôi quá bất hiếu. Nhìn mẹ gầy đi trông thấy, ở với mấy đứa trẻ quen sống vui vẻ vô tư rồi giờ phải chịu cảnh con cái hỗn láo, mắng chửi mẹ già, tôi nhìn mà xót xa. Phải chi trong nhà tôi có điều kiện hơn, hay không phải chăm sóc bố mẹ chồng già yếu tôi đã nói với chồng đón mẹ về rồi. Đằng này tôi bất lực hoàn toàn, giờ tôi mới thấm được câu “Ba mẹ nuôi con biển trời lai láng. Con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày”.

Shares

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.

30 queries in 2.028 seconds.