Tôi có bị mang tiếng ác khi phơi bày việc này của cô lao công không?

Tôi sắp ngộp thở trong môi trường làm việc như thế này rồi.

Tôi có bị mang tiếng ác khi phơi bày việc này của cô lao công không?

Shares

Công việc mỗi người một mảng, ít va chạm nên hầu như ai cũng thân thiện và rất lành. (Ảnh minh họa)

Trước khi giãi bày nỗi ấm ức trong lòng, tôi phải nói qua về công sở nơi tôi làm việc cho chị em được rõ. Công ty tôi là một công ty IT tư nhân kiểu gia đình. Cả công ty có gần 80 nhân viên, làm việc trong 2 tòa nhà gần nhau. Một tòa 6 tầng là đất nhà anh giám đốc mua và xây làm trụ sở chính, tuy nhiên không đủ chỗ nên anh thuê thêm một tòa nhà 4 tầng cách đó khoảng 100 mét để nhân viên ngồi làm việc.

Nhân viên công ty hầu hết còn trẻ, và vì làm việc trong công ty gia đình nên quan hệ của chúng tôi cũng xây dựng trên nền tảng người nhà. Công việc mỗi người một mảng, ít va chạm nên hầu như ai cũng thân thiện và rất lành.

Nhân viên các phòng làm nội dung đông hơn nên ngồi ở tòa nhà mới, phòng kế toán và phòng khách hàng ít hơn nên được chuyển sang tòa nhà thuê cũ hơn. Tôi làm ở phòng kế toán nên đương nhiên ngồi ở tòa nhà cũ.

Công ty tôi có một cô lao công chuyên quét dọn, cô khoảng gần 50 tuổi nhưng còn rất trẻ trung, lại khéo ăn khéo nói. Công việc của cô là hàng ngày quét dọn cả hai tòa nhà (nhà mới 6 tầng và nhà cũ 4 tầng), cùng đổ rác và cọ nhà vệ sinh. Nghe việc mỗi ngày phải dọn 10 tầng nhà có vẻ mệt nhọc nhưng kì thực tầng 3 và tầng 4 toàn nhà cũ để làm kho nên cũng không phải dọn dẹp gì, còn các phòng tòa nhà mới thì không được đi dép và ăn uống trong phòng nên rất sạch sẽ.

Chính ra công việc của cô rất nhẹ nhàng. Thời gian đầu, cô chăm lắm, ngày nào cũng đến sớm, quét dọn đến tận chiều, đến mức chúng tôi còn phải bảo: “Sàn nhà một tuần lau 2 lần là được rồi cô ạ, cũng không bẩn đâu”. Bẵng đi một thời gian, khi cô đã quen hết các phòng ban và trở nên thân thiết với mọi người thì sự chăm chỉ đi xuống rõ rệt. Phòng giám đốc ở tòa nhà mới, với lại anh cũng hay đi vào các phòng bên đó xem xét nên cô dọn kĩ lắm, còn toàn nhà cũ nơi tôi làm dần bị cô bỏ lơ.

Ban đầu cô còn đảo qua đảo lại, hai ngày một lần dọn dẹp tòa nhà công sở cũ, nhưng dần dà cô bỏ hẳn, mỗi trưa chỉ đảo qua quét quét vài nhát lấy lệ rồi ra buôn chuyện với đội bảo vệ. Tòa nhà chúng tôi tuy ít nhưng cũng có đến 24 con người, thế mà sàn không quét đã đành, đến nhà vệ sinh cô cũng chẳng thèm dọn. Thùng rác lúc nào cũng đầy giấy rác.

Muốn cô dọn, chúng tôi phải cử một người ra chỗ bảo vệ để gọi. Nhưng bây giờ cô cũng làm rất qua loa, gọi là tạm đỡ bẩn chứ không thể gọi là sạch được. Hai tầng kho thì tuyệt nhiên cô không ngó ngàng đến, vì cô ít dọn dẹp nên đêm hôm chuột bọ hay quậy thùng rác. Trong phòng tôi sặc mùi nước đái chuột, mấy lần tôi bảo cô lau, cô ừ ừ rồi chẳng thấy đâu. Cuối cùng tôi không chịu nổi đành tự mình vác giẻ đi lau.

Có thể mọi người đọc đến đây sẽ bảo chúng tôi dại, để cho cô lao công lộng hành, nhưng phải ở trong hoàn cảnh của chúng tôi mới hiểu rõ được. Như tôi đã nói từ đầu, mối quan hệ của các nhân viên vốn rất tốt, chúng tôi đối xử với bảo vệ hay lao công đều bình đẳng như nhau.

Hơn nữa, tính cô lao công rất xởi lởi và khéo, đi đến đâu cũng nói chuyện hỏi han tạo cảm giác thân thiết. Cô lại còn hay mang hoa quả nhà trồng đến mời mọi người ăn nên giờ nói nặng lời mọi người cũng ngại. Tòa nhà tôi làm toàn bạn trẻ, có tôi thuộc hàng già nhất thì cũng kém cô gần 20 tuổi. Mọi người đùn cho tôi giải quyết nhưng tôi cũng không biết làm thế nào cho đỡ mất lòng cô.

Tôi có bị mang tiếng ác khi phơi bày việc này của cô lao công không? - Ảnh 2.

Nhuệ khí của tôi ngay lập tức xịt ngóm, tôi chẳng thể mở mồm ra mắng cô được nữa. (Ảnh minh họa)

Chúng tôi định phản ánh lên giám đốc, nhưng biết tính anh nóng, anh mà biết chuyện thì 99% là cô bị cho nghỉ, thì kể cũng tội.

Chính vì không biết làm sao nên tôi đành kể với chồng thì chồng nói: “Chỉ có cơ quan em là thế, chứ chẳng ở đâu thế. Ai cũng hiền thế người ta lân lên đằng đầu là đúng rồi”. Anh nói thế khiến tôi tức khí quá. Tôi định hôm sau đến chỗ làm, sẽ làm mặt lạnh rồi nói cho cô một trận, nếu cô không sửa tôi sẽ mách giám đốc thật.

Quyết tâm là vậy, thế mà hôm sau đi làm, vừa thấy tôi, cô đã xởi lởi chạy đến xách hộ đống đồ lỉnh kỉnh lên tầng (tôi đang có bầu). Nhuệ khí của tôi ngay lập tức xịt ngóm, tôi chẳng thể mở mồm ra mắng cô được nữa.

Tôi lại về suy nghĩ, nói không được hay là tôi viết giấy? Nhưng thế thì có sướt mướt quá không? Dù sao tôi vẫn phải giải quyết bằng được việc này chứ không thể chịu cảnh chỗ làm việc bẩn thỉu như thế. Hay là tôi cứ mách giám đốc, rồi đến đâu thì kệ. Nhưng như vậy thì có ác quá không hả chị em?

 Theo Trí Thức Trẻ

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.