Tình yêu nhàm chán khiến tôi quen người khác rồi bỏ rơi em

0
6

Chúng tôi sinh ra và lớn lên ở miền Trung, năm nay đều 25 tuổi, cái tuổi mà tình duyên sự nghiệp còn lênh đênh và chưa ổn định. Nhà tôi và nhà em cùng xã, cách nhau một km. Từ nhỏ chúng tôi đã biết nhau và học cùng suốt 12 năm học. Thời gian đó tuy rất thích em nhưng tôi không dám thổ lộ tình cảm, mãi đến khi 2 đứa học năm nhất tôi mới quyết tâm theo đuổi em. Em đã đồng ý làm bạn gái tôi. Tôi học một trường đại học ở Đà Nẵng, còn em học gần Sài Gòn nhưng không vì thế tình cảm chúng tôi nhạt phai. Em làng trên tôi xóm dưới, vì đã biết nhau và tính rất hợp nên tình cảm chúng tôi phát triển nhanh chóng. Mối tình đầu của chúng tôi rất hồn nhiên và ngây thơ. Tuy 2 đứa 2 nơi nhưng chúng tôi gặp nhau rất nhiều, nếu em không về quê thì tôi cũng vào thành phố thăm em. Quen nhau 5 năm, chúng tôi tận hưởng hết cung bậc tình yêu, nhớ thương giận hờn, hạnh phúc đau khổ chúng tôi đều trải qua cùng với những kỷ niệm đẹp.

Quen xa và tính tôi chưa chín chắn, nhiều lúc rất vô tâm đã làm em buồn rất nhiều, em hy sinh tuổi thanh xuân của mình để đến bên tôi khi sự nghiệp và công việc tôi còn dang dở. Rồi tình yêu chúng tôi tới một giai đoạn xấu, trở nên nhàm chán. Tôi bắt đầu tìm hiểu một người con gái khác và vô tâm với em. Cây kim lâu ngày trong bọc cũng vỡ, một ngày tháng 7 tôi đã vì người quen chưa đầy một tháng mà làm tổn thương em rất nhiều và có hành động thiếu tôn trọng em.

Em không thể khóc nên lời, chỉ im lặng, đã nghỉ làm 3 ngày chỉ khóc và suy nghĩ rất nhiều. Cuối cùng em chọn cách rời xa tôi dù rất yêu và thương tôi. Hôm đó em đã nói một câu mà suốt đời tôi không thể nào quên: Dù rất thương và yêu anh nhưng em vẫn bước ra đi, dù hạnh phúc hay đau khổ em cũng không quay lại. Từ khi em rời xa, tôi nhớ em đến điên cuồng, giọng nói, hình ảnh và những kỷ niệm 2 đứa cứ ùa về trong tôi. Hai tháng từ khi xa em, cuộc sống tôi chẳng còn niềm vui, giống như tồn tại qua ngày vậy. Tôi rất buồn khi nghĩ về hồi ức xưa đêm đêm tôi bật khóc và nhớ em da diết. Tôi đã xin lỗi và cầu xin em rất nhiều lần nhưng những gì tôi nhận được là: “Anh đang làm nặng nề bước chân em, chúng ta đến với nhau sẽ không hạnh phúc”. Tôi càng thương em nhiều hơn.

Tôi hay tâm sự với những người thân, trong đó có mẹ của em để có một quyết định đúng đắn. Những gì tôi nhận được là lời khuyên trái ngược nhau. Gia đình em rất mến tôi và gia đình tôi cũng mến em khi biết những hy sinh em đã làm cho tôi. Mẹ em cũng muốn hai đứa quay lại với nhau. Sau 4 tháng em rời xa đã cho tôi một trải ngiệm không bao giờ quên được. Rồi một thời gian sau nữa tôi tìm lại sự tự tin và niềm vui trong cuộc sống chính mình. Con người sinh ra không ai hoàn hảo; cuộc sống và sự trải nghiệm giúp chúng ta hoàn thiện mình hơn. Trái tim tôi luôn mong em tha thứ và đợi chờ sự quay về từ em. Dù có quen người con gái nào tôi vẫn nhớ về em vì em là niềm vui lớn nhất của đời tôi. Tôi luôn có một niềm tin là chúng tôi sẽ có thể sống hạnh phúc quãng đời còn lại. Còn về phía em, dù thương yêu tôi nhưng em sợ cuộc sống sẽ buồn vì sự vô tâm của tôi. Hàng ngày tôi đều vào mục Tâm sự, giờ đang ở ngã 3 đường và không biết ngã rẽ mình sẽ đi về đâu.

Theo VnExpress

comments