Phát điên với bà chị dâu quái đản

Tôi vẫn thường lo ngại về thái độ của chị dâu với mẹ mình. Đối với tôi, chị ta còn có thái độ lườm nguýt không ưa. Mẹ tôi chân lấm tay bùn như vậy, hẳn chị ta sẽ coi khinh.

Phát điên với bà chị dâu quái đản

Những tháng gần cuối chu kì mang thai, tôi thường xuyên mệt mỏi. (Ảnh minh họa)

Tôi là con gái nông thôn nhưng may mắn được ăn học đàng hoàng nên có một công việc nhàn hạ, lương cao. Bố tôi mất từ nhỏ, nhà chỉ có hai mẹ con nên mẹ luôn dành tất cả cho tôi. Sau khi lấy chồng ở thành phố, tôi thỉnh thoảng mới về thăm mẹ vì công việc khá bận rộn.

Tôi đã có một con trai 6 tuổi và đang mang thai đứa con thứ hai. Ai cũng thường nghĩ cuộc sống sau khi lấy chồng nếu không thoải mái thì phần lớn cũng do quan hệ mẹ chồng nàng dâu. Thế nhưng, đối với tôi, việc khó chịu nhất là sống cùng với gia đình anh chị chồng. Bố mẹ chồng tôi sống ở một căn nhà nhỏ riêng và để ngôi nhà 2 tầng cho vợ chồng tôi và anh chị ấy.

Khi mới về làm dâu, tôi đã thấy rõ chị dâu không ưa mình. Có khi tôi đi làm về muộn, chị nói bóng gió rằng tôi làm việc bất chính. Nhiều ngày nghỉ, tôi dọn dẹp nhà cửa rồi nấu cho chồng mấy món quê tôi. Chị đi qua cửa nhà còn hay nguýt ngắn nguýt dài, nói món ăn quê mùa. Không muốn chấp nhặt nên tôi cố gắng làm như không nghe thấy gì.

Những tháng gần cuối chu kì mang thai, tôi thường xuyên mệt mỏi. Nhưng vì công ty nhiều việc, tôi vẫn chưa được nghỉ. Mẹ tôi bỏ việc đồng áng, nhà cửa ở quê, lặn lội lên thành phố để ở cùng tôi. Mẹ nói như vậy sẽ tiện chăm sóc tôi và cháu ngoại. Ban ngày, tôi đi làm chỉ có buổi tối tôi mới về ăn những món mẹ nấu, trò chuyện cùng mẹ.

Tôi vẫn thường lo ngại về thái độ của chị dâu với mẹ mình. Đối với tôi, chị ta còn có thái độ lườm nguýt không ưa. Mẹ tôi chân lấm tay bùn như vậy, hẳn chị ta sẽ coi khinh. Tôi có nói đến chuyện này nhưng mẹ tôi một mực muốn ở lại chăm sóc tôi, mặc kệ người ta nói gì.

Buổi trưa hôm ấy, sau khi ra khỏi nhà ăn công ty, tôi đau bụng bất thường. Tôi uống nước ấm và nghỉ ngơi nhưng cơn đau vẫn không dứt. Đồng nghiệp của tôi xin phép ban giám đốc rồi đưa tôi về. Cũng chính buổi trưa hôm ấy, tôi chứng kiến một cảnh tượng không bao giờ quên.

Đồng nghiệp mở cửa rồi dìu tôi vào nhà. Tại nhà bếp, tôi thấy tận mắt cảnh mẹ mình đang lóng ngóng bên cạnh nồi canh nóng đổ lênh láng trên mặt sàn. Tay mẹ đang dần chảy máu vì lượm nhặt những mảnh bát vỡ. Chị dâu tôi đứng gần đó, tay không ngừng chỉ trỏ và giục mẹ tôi làm nhanh lên. Chị ta còn liên tục quát mẹ tôi hậu đậu, vụng về.

Chưa hiểu chuyện gì xảy ra, tôi ôm bụng đau đến đỡ mẹ dậy, thấy mẹ đang giàn giụa nước mắt. Chị dâu được thể, kể mẹ tôi cho cháu ngoại ăn không cẩn thận làm vỡ hết bát đĩa đắt tiền. Nhìn vẻ tội nghiệp không nói nên lời của mẹ, tôi ức quá giang tay tát chị ta.

Mẹ vội vàng cản tôi lại. Con trai tôi ngồi đó sợ quá nên òa khóc. Có lẽ do chị ta sợ tôi đang mang bầu nên không dám động đến. Sau khi dọa dẫm sẽ mách chuyện này với chồng chị ta và chồng tôi, chị ta bỏ về phòng, đóng cửa đầy giận dữ.

Tôi quên cả bụng đang đau mà chỉ thấy thương mẹ. Bao nhiêu năm trời, mẹ một mình nuôi tôi, khổ cực nhưng không bao giờ phải chịu nhục. Nay chỉ vì tôi và cháu ngoại mà mẹ nhẫn nhịn như thế, tôi thấy không thể để mẹ chịu uất ức được nữa.

Phát điên với bà chị dâu quái đản - Ảnh 2.

Người làm em dâu như tôi đã phải rộng lượng với chị ta quá nhiều rồi. (Ảnh minh họa)

Tối đó, con tôi gặng hỏi bà ngoại sao sáng nay mẹ và bác lại cãi nhau, sao bà ngoại lại khóc? Tôi thấy mẹ dỗ cháu đi ngủ sớm. Hôm sau, mẹ nói có việc gấp nên muốn về quê. Tôi cũng đoán là mẹ ngại chạm mặt chị dâu, lại không muốn tôi khó xử nên mới làm như vậy.

Tôi bàn với chồng xin phép bố mẹ ra ở riêng cho thoải mái. Tiền bạc có thể thiếu một chút nhưng tôi không muốn sống cảnh tù túng, bức xúc này. Hơn nữa, tôi muốn có không gian thoải mái lúc sinh đẻ.

Chồng tôi ban đầu còn lưỡng lự nhưng thấy tôi áp lực mang thai lại kỳ kèo quá nên anh nghe theo.

Khi tôi đẻ, mẹ tôi lại lên ở cùng vợ chồng tôi hơn một tháng. Ngày đầy tháng con, hai vợ chồng tôi làm mấy mâm cơm mời họ hàng hai bên đến chung vui. Vợ chồng chị ta đương nhiên có đến, nhưng thái độ thì vẫn khinh khỉnh. Đến chỗ tôi, chị ta giải thích, vì mẹ chồng bắt ép nên chị ta mới đến đây.

Tôi không hiểu chị ta có còn tình người hay không. Đã sai nhưng chị ta còn không biết hối lỗi, người làm em dâu như tôi đã phải rộng lượng với chị ta quá nhiều rồi. Tôi không biết sau này chị ta có thay đổi không chứ cứ như thế này thì về sau chẳng ai chịu được chị ta hết.

 Theo  Trí Thức Trẻ

Shares

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.

42 queries in 2.375 seconds.