Mục sư người Việt ở Ukraine ‘xót thương người Việt di tản năm xưa’

Mục sư Nguyễn Mạnh Cường hộ tống những người Ukraine đến Ba Lan

“Tôi rất ngỡ ngàng là người Ukraine được tị nạn một cách rất “quý tộc”, được hưởng những quy chế tốt nhất. Lúc đó tôi nhìn thấy thì tôi mừng cho người Ukraine, nhưng trong lòng lại đau xót cho dân tộc Việt Nam của mình, hàng triệu người đã di tản, chết trên biển khơi, bị cướp, bị hiếp đủ các trò mà không ai nhìn nhận họ cả. Họ đi một cách chật vật và họ mất rất nhiều các thứ. Còn dân Ukraine đi rất nhẹ nhàng, được mời đón,” Mục sư Nguyễn Mạnh Cường cho biết.

Mục sư Nguyễn Mạnh Cường, đã sinh sống ở Ukraine hơn 30 năm, là người đã giúp di tản một nhóm người Việt khỏi Ukraine sang các nước châu Âu để tránh cuộc chiến xâm lược của Nga.

Ông chia sẻ thêm: “Ở Kiev tổng cộng có khoảng độ 10.000-11.000 người Việt, đó là con số tạm ổn định. Sau khi đại dịch COVID-19 xảy ra thì có khoảng vài ngàn người đã trở về Việt Nam. Còn lại ở Kyiv thì còn lại khoảng 10.000 người và những người Việt Nam đó thì họ cũng đã “ăn xái” cái tinh thần gọi là “bình án”  của người dân Ukraine.

Ở Ukraine chúng tôi hiểu chuyện đó và tám năm trời là chiến tranh ở miền Đông và chúng tôi hiểu rằng cộng sản phát xít Nga đổi màu sẽ tấn công và dân Ukraine cũng chuẩn bị tinh thần để chiến đấu và chúng tôi cầu nguyện để sự hoảng loạn không xảy ra và cầu cho sự bình an đến. Biết rằng cuộc chiến vẫn sẽ xảy ra, nhưng cầu cho sự bình an mới chiến thắng được, còn hoảng loạn thì sẽ thất bại. Và người Việt Nam cũng được hưởng “xái” đó.

Muốn trở về Việt Nam để thay đổi chế độ cộng sản

Tôi hoàn toàn không có ý định sang châu Âu, tôi nghĩ sẽ trở về Việt Nam. Trước khi về Việt Nam có thể tôi sẽ qua Mỹ để huấn luyện một số anh chị em bên đấy. Năm ngoái, chúng tôi đã mở một Hội thánh bên đó rồi. Vì thế chương trình bên châu Âu chúng tôi không có. Tiếp đó, cộng sản Việt Nam đã có ý định giam lỏng tôi bên Ukraine bằng cách là không cấp hộ chiếu cho tôi nữa khi hết hạn mà tôi cũng không muốn nhận quốc tịch Ukraine mà tôi sẽ phải sống trên quê hương của mình, muốn trở về Việt Nam để thay đổi chế độ cộng sản, thay đổi đất nước dân tộc của mình.

Và cộng sản Việt Nam họ biết điều đó. Và khi ngày 24/2 xảy ra, tôi đi theo chế độ thẩm quyền mà Chúa đã đặt để, tôi vẫn không lo lắng gì cả. Mặc dù một số anh em bên Hoa Kỳ và Việt Nam dục : “Mục sư phải đi, lúc này là cơ hội để Mục sư ra nước ngoài bởi vì Châu Âu còn đang mở cửa, sau này họ đóng thì mục sư không đi được nữa đâu !”

Lúc đó ở Hội Thánh chỗ tôi ở có một mục sư trên tôi, là một tiên tri nữa. Ông ấy ủy quyền cho tôi hộ tống một số phụ nữ và trẻ em người Ukraine ra khỏi biên giới sang Ba Lan, sau đó đi lánh nạn ở Châu Âu. Những người đàn ông Ukraine từ 18-60 tuổi thì không được rời khỏi đất nước, cho nên chỉ có những người nước ngoài như tôi thì mới hộ tống được những người đấy. Trên toàn bộ chặng đường đi, tôi hoàn toàn bình an, không hề lo lắng, lo sợ gì cả.

Chúng tôi đi bằng xe hơi, đến ga xe lửa chúng tôi bỏ xe ở đấy và đi xe lửa đến biên giới Ba Lan. Ngày 1/3, chúng tôi vừa mới đi qua khỏi tháp truyền hình của Kyiv được mấy phút thì Kyiv bị không kích. Trên đường chúng tôi hoàn toàn bình an. Ngay cả không khí tại Kiev cũng bình an. Thậm chí, có lúc họ xô đẩy, chúng tôi chỉ hét lên một tiếng: “Mọi người hãy bình tỉnh, tất cả các bạn sẽ được đi khỏi nơi đây, hãy bình tĩnh, đừng xô đẩy vì ở đây chúng ta có rất nhiều phụ nữ trẻ em…”. Thì họ lại bình thường trở lại.

Khi còn cách biên giới Ba Lan khoảng 60 km thì chúng tôi tạm trú tại nhà của một Mục sư trong Hội thánh và sáng hôm sau thì chúng tôi lại tiếp tục đi bằng xe bus đến biên giới Ba Lan. Đến biên giới, mặc dù tôi không có giấy tờ đầy đủ, họ cũng cho qua dễ dàng và nhanh chóng, hầu như không xếp hàng gì cả. Ngày hôm đó đi rất là bình an. Mặc dù những người khác họ nó rằng là: trước Mục sư và sau đó thì dòng người là rất đông, rất nhiều.

Nhưng không hiểu tại sao đúng thời điểm của chúng tôi lại ít người như thế, đi rất nhẹ nhàng! Sang đến Ba Lan thì chúng tôi được đón tiếp rất niềm nở. Họ chỉ là những người dân rất bình thường thôi, họ mang những bảng hiệu: họ có thể đón tiếp được hai người hay 5 -7 người…Họ đón tiếp vô vụ lợi, bất chất bạn là ai, họ đưa về nhà cho ăn ở.

Qua bên đó, tôi rất ngỡ ngàng là người Ukraine được tị nạn một cách rất “quý tộc”, được hưởng những quy chế tốt nhất. Lúc đó tôi nhìn thấy thì tôi mừng cho người Ukraine, nhưng trong lòng lại đau xót cho dân tộc Việt Nam của mình, hàng triệu người đã di tản, chết trên biển khơi, bị cướp, bị hiếp đủ các trò mà không ai nhìn nhận họ cả. Họ đi một cách chật vật và họ mất rất nhiều các thứ … Còn dân Ukraine đi rất nhẹ nhàng, được mời đón…Cả một số lượng người cho đến hôm nay là 5,2 triệu người mà cả Châu Âu đón tiếp rất niềm nở, miễn phí!

Những người Ukraine tị nạn được một gia đình Ba Lan tiếp đón

Khi tôi ra đi thì Kiev vẫn còn khá nguyên vẹn vì lúc đó chưa bị không kích nhiều, lúc đó quân Nga vẫn còn bị giữ ở phía Bắc, nó chưa bị thua thảm hại. Sau này nó không kích dữ dội là trả thù người dân, vì cộng sản hay chơi trò trả thù vì đây là đặc trưng của cộng sản. Như ở Việt Nam, những người bất đồng chính kiến thì cộng sản sẽ không chỉ bắt người đấy mà họ còn khủng bố những người thân, họ hàng, hàng xóm của người đấy!

Vì thế khi Nga đánh không lại với quân Ukraine thì nó lại khủng bố dân Ukraine, vì đấy cũng là người thân, cũng là gia đình của quân đội để họ đau đớn. Vì thế quân đội Nga bắn phá tất cả những cơ sở dân sự để khủng bố tinh thần dân Ukraine. Khi tôi đi, Kiev gần như còn nguyên vẹn. Lúc đó ở Kiev chỉ có những trạm kiểm soát và những hàng rào để chống xe tăng thôi nhưng người dân vẫn đi lại, mua bán bình thường, không có nạn cướp bóc, đầu cơ tích trữ hàng hóa gì cả.

Khi Ukraine bị tấn công như thế thì Đại sứ Thạch (Nguyễn Hồng Thạch) hoảng hốt, ông ấy phải chui xuống hầm, người ta nói “trốn như chuột”. Chuyện ấy thì tôi không biết, nhưng lúc bom rơi, đạn nổ thì chuyện ấy là chuyện bình thường, nhưng tất cả những quan tham cộng sản thì đều sợ chết. Họ vinh thân phì gia, ích kỷ, họ có rất nhiều tiền nên rất sợ chết, khác với người dân chúng ta.

Đại sứ quán Việt Nam, cộng sản thì toàn là Lý Thông, Thạch Sanh thôi!

Lúc đó Đại sứ quán Việt Nam không có chương trình di tản cho dân Việt Nam. Thậm chí họ còn tin tưởng rằng đại quân Nga sẽ tiến vào đây. Và khi mà họ biết là không thay đổi được tình hình, họ biết là họ phải di tản dân thì bản thân ngoại giao đoàn của Đại sứ quán Việt Nam đã di tản trước và chạy sang miền Tây hết rồi! Còn dân thì mặc kệ bây! Chúng bây cứ lo, tự thân vận động!

Nhưng Đại sứ quán Việt Nam, cộng sản thì chúng ta biết rồi, toàn là Lý Thông, Thạch Sanh thôi. Mọi người cứ tụ tập làm hết mọi sự. Đến giai đoạn cuối cùng thì đại sứ mới bắt đầu xuất hiện: “Đây là công lao của bọn ta”. Trò hề đấy chúng ta biết từ bao nhiêu năm nay rồi, cộng sản nó dối trá như vậy.

Và khi công dân Việt Nam đã di tản được sang Romania, Moldavia, Ba Lan, Tiệp (Cộng hoà Séc)..v.v.. thì từ đó, Việt Nam mới có những chuyến “giải cứu nhân đạo”.

Thì những chuyến “giải cứu” này chúng ta đã được cảnh báo rồi! Bởi vì chúng ta đã biết những chuyến “giải cứu” của cộng sản. Hồi đại dịch COVID-19, họ đã làm tiền trên xương máu đau khổ của đồng loại ra sao. Và những chuyến giải cứu này đỡ hơn một chút là vì nó được bị cảnh cáo rồi, đã bị dư luận lên án trước cho nên họ không dám làm tiền dữ dội như vậy.

Nhưng họ vẫn ưu tiên cho “con ông cháu cha” của họ bởi vì vẫn có những thành phần thành niên “bất hảo” (tức là đối với họ là những thanh niên, đoàn viên ưu tú, nhưng đối với chúng tôi là những thanh niên “bất hảo”). Bởi vì những người mà đã ủng hộ chế độ cộng sản thì họ là những người “bất hảo”, những người vô lương tâm, vô lý trí.

Tôi đã từng là đoàn viên cộng sản Việt Nam trẻ nhất Việt Nam năm 12 tuổi rưỡi, tôi biết sự vô lương tâm, vô lý trí như thế nào. Tôi đã từng là trưởng lớp từ cấp hai, cấp ba, những cái gọi là đạo đức cách mạng, đạo đức Hồ Chí Minh, cháu ngoan Bác Hồ. Tôi cũng từng là thủ khoa của trường chuyên thành phố Hải Phòng vì thế mà tôi biết cái sự nhồi dọ nó khủng khiếp như thế nào.

(Theo RFA)