Khi bố vung tay tát tôi, tôi đã nghĩ sẽ đoạn tuyệt tình cha con

Tôi thấy mắt bố ngấn lệ, nhưng tôi mãi không thể quên cảnh cả nhà họ đứng trân trân nhìn tôi bị đánh.

Khi bố vung tay tát tôi, tôi đã nghĩ sẽ đoạn tuyệt tình cha con

Shares

Mỗi lần tôi sang “bên đó” xin bố tiền hàng tháng là lại phải chứng kiến sắc mặt khó ưa của dì ghẻ. (Ảnh minh họa)

Cha mẹ tôi li dị khi tôi chỉ mới 4 tuổi. Vậy nên, tôi cũng không có ấn tượng nhiều về bố. Tôi chỉ nhớ, ông hay cho tôi ngồi trong lòng ông mỗi khi cưỡi ngựa. Bởi lẽ, cha tôi là một người rất đam mê cưỡi ngựa.

Cha mẹ tôi li dị vì lí do gì, tôi không rõ. Giờ đây, khi đã gần 20 tuổi, không ít lần tôi hỏi mẹ chuyện này. Mẹ tôi không trả lời rõ ràng, chỉ nói đại khái rằng chung sống không hạnh phúc. Tuy bố mẹ không còn chung một nhà nhưng tình nghĩa cha con giữa tôi và bố không thể chấm dứt. Hàng tháng, tôi vẫn thường xuyên đến “nhà bố” để xin sinh hoạt phí.

Gọi là “nhà bố” bởi sau khi li dị, mẹ ở vậy nuôi tôi khôn lớn. Bố tôi kết hôn với một người phụ nữ cùng công ty. Bà ta sinh được một con gái, một con trai. Cô con gái kém tôi 3 tuổi. Các cụ ta từ xưa vẫn nói: “Mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng”. Và câu chuyện của tôi thì đúng như vậy.

Mẹ tôi không có công việc nhàn hạ, quanh năm buôn bán nhỏ ngoài chợ. Vì thế, hai mẹ con luôn trong cảnh nghèo túng. Nói là bố tôi chu cấp nhưng cũng chỉ đủ dùng cho nhu cầu thiết yếu hàng ngày. Vậy nên, trong khi cô em gái cùng cha khác mẹ của tôi được học tại một trường chi phí đắt đỏ hàng đầu cả nước, thì tôi lại không được học tại Nhạc viện mà tôi thi đỗ. Đương nhiên, lí do là mẹ tôi không đủ khả năng lo học phí cho tôi.

Mỗi lần tôi sang “bên đó” xin bố tiền hàng tháng là lại phải chứng kiến sắc mặt khó ưa của dì ghẻ. Bà coi tôi như cái gai trong mắt, nghĩ tôi bòn rút tiền của bố mình. Cũng vì thế không ít lần tôi vì tự trọng mà thẳng thắn tranh luận với bà ta. Để rồi tôi ra về tay không vì không thể chịu đựng những lời lẽ cay nghiệt ấy.

Mẹ và tôi cũng đến ngày hết sạch tiền, mà tiền nhà hai tháng chưa trả. Mẹ cứ ho liên miên nhiều đêm, đôi giày duy nhất của tôi cũng rách mòn…Túng quẫn quá, tôi nghe lời mẹ, lại sang “bên đó” xin tiền lần nữa. Trước khi đi, tôi hứa với mẹ nhất định sẽ nhẫn nại để mang được tiền về.

Tối hôm đó, trời đổ mưa rất to. Tôi không cẩn thận nên để gió thổi bay mất ô. May mà cũng gần sang đến nơi nên tôi không bị ướt hết người. Nào ngờ, tôi vừa bước vào ngôi nhà ấy, bà ta đã lườm nguýt, nói bóng gió rằng tôi làm bẩn tấm thảm mới mua. Tôi không mảy may chú ý mà đặt thẳng vấn đề với bố.

Mọi tháng, tôi chỉ xin bố số tiền vừa phải. Thế nhưng, với hoàn cảnh khó khăn hiện tại, cộng thêm bệnh tình của mẹ, tôi xin bố thêm 3 triệu đồng để lo cho mẹ. Tôi vừa dứt câu, bà ta đã lập tức phản đối. Bà ta lôi ra hàng loạt lí do, nói bố tôi bây giờ già yếu cũng đâu làm được nhiều tiền, hai mẹ con tôi chi tiêu gì mà nhiều như vậy, đã đi xin còn muốn xin cho thật nhiều…

Tôi ấm ức quá, lại không kìm chế được, liền gạt lời bà ta. Điều tôi không ngờ là bố tôi cũng đồng tình với bà ta, nói bây giờ kinh tế khó khăn, bố không thể đáp ứng thỉnh cầu của tôi. Hai người họ như đang hùa nhau để dồn tôi đến chân tường. Tôi không chịu được nữa, cãi lại bố. Tôi hỏi bố có tiền đưa mẹ con bà ta đi du lịch, tổ chức sinh nhật đình đám cho đứa em gái kia… mà lại để tôi và mẹ tôi chịu khổ vậy sao.

Khi bố dùng roi ngựa đánh tôi, tôi đã nghĩ sẽ đoạn tuyệt tình cha con - Ảnh 2.

Sắp tới tôi muốn đoạn tuyệt tình cha con với bố. (Ảnh minh họa)

Bố nổi giận đùng đùng, mặt biến sắc. Bố vung tay giáng một cái tát vào má khiến tôi loạng choạng, choáng váng. Với bản tính lì lợm, tôi thấy mình không hề sai nên không xin lỗi. Bố đánh tôi xong thì tiếp tục mắng tôi thậm tệ. Bà ta có vẻ hả dạ lắm. Tôi thấy mắt bố ngấn lệ, nhưng tôi mãi không thể quên cảnh cả nhà họ đứng trân trân nhìn tôi bị đánh.

Tôi chạy thật nhanh khỏi căn nhà đó và về nhà với mẹ. Nhìn tôi như thế, mẹ không khỏi đau lòng. Mẹ khóc, tôi cũng khóc. Bình tĩnh lại, mẹ hỏi tôi ngọn ngành câu chuyện. Mẹ không thể tin là bố tôi lại dùng…roi ngựa để đánh tôi.

Bao nhiêu năm qua, cho dù không thân thiết hay được bố yêu thương, nhưng chưa tôi chưa bao giờ căm phẫn bố mình như thế này. Sắp tới tôi muốn đoạn tuyệt tình cha con với bố, muốn đổi lại sang họ của mẹ, vĩnh viễn coi như người bố đó đã chết rồi. Tôi làm vậy có được không mọi người?

 Theo Trí Thức Trẻ

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.