Chủ tịch Hồ Chí Minh xứng đáng được ‘yên nghỉ’ thực sự

Ông Nguyễn Đình Bin, cựu Thứ trưởng Thường trực Bộ Ngoại giao Việt Nam, hôm 04/10 công khai đề nghị các lãnh đạo cấp cao của Việt Nam thực hiện đúng di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

“Tôi yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, tức là hỏa táng. […] Tro thì chia làm ba phần, bỏ vào ba hộp sành. Một hộp cho miền Bắc. Một hộp cho miền Trung. Một hộp cho miền Nam. […] Trên mả, không nên bia đá tượng đồng, mà nên xây một ngôi nhà giản đơn, rộng rãi chắc chắn, mát mẻ, để những người đến thăm viếng có chỗ nghỉ ngơi.” – Di chúc Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Blogger Trương Huy San thông tin thêm, ngoài ông Nguyễn Đình Bin, thì nguyên Bí thư Thành ủy Hà Nội, ông Phạm Quang Nghị cũng có đề xuất liên quan đến ‘hỏa táng thi hài Chủ tịch Hồ Chí Minh’ nhằm thực hiện đúng ‘di chúc của Người’ trong một cuộc hội thảo văn hóa diễn ra tại Hà Nội trong năm nay.
Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh được cho là phản ánh một ý chí chủ quan và cá nhân của một tập thể người, hoàn toàn không tôn trọng ý chí – nguyện vọng người đã mất. Sự tồn tại của Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh làm cho toàn bộ những quan điểm ‘cần – kiệm – liêm – chính – chí – công – vô – tư’ của ông bị biến dạng. Lãnh tụ một thời của người Cộng sản hoàn toàn bất lực trước những người từng coi ông là ‘Bác, Cha già’.
Lăng Chủ tịch vẫn nằm trong diện cung cấp của vốn đầu tư công, và tiêu tốn hàng ngàn tỷ đồng ngân sách quốc gia.
Ông Nguyễn Đình Bin và ông Phạm Quang Nghị có lý khi đề nghị/ yêu cầu các lãnh đạo cấp cao của Việt Nam thực hiện đúng yêu cầu của Chủ tịch Hồ Chí Minh khi còn sống, trong bối cảnh mà nguồn tiền ngân sách đầu tư cho các hạng mục công khác đang ‘cần – kiệm’. Và sự tồn tại một thi hài trong hệ tín ngưỡng, phong tục tập quán Việt Nam ‘sống ở, thác về’ là điều không cần cần thiết.
Trường hợp thi hài Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn tiếp tục bị giữ trong lăng theo ý chí lãnh đạo, thì vô hình chung, chính những nhà lãnh đạo hiện thời đã biến Chủ tịch Hồ Chí Minh trở thành một Stalin – một người từng cai trị Liên Xô bằng quả đấm sắt và hình thành chủ nghĩa cá nhân đặc sệch.
‘Chủ nghĩa cá nhân’ từng bị Chủ tịch Hồ Chí Minh lên án trong suốt quãng đời của mình. Nổi tiếng nhất là di huấn và là tác phẩm “Nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân”.
Stalin qua đời vào năm 1953, và ông nằm cạnh Lenin trong khu lăng mộ ở Quảng trường Đỏ.
Trong tang lễ của ‘lãnh tụ vĩ đại’, Chính quyền Xô Viết đã vinh danh ông bằng ngôn ngữ thống-thiết-cộng-sản. “Người là trái tim của đồng đội và là người kế tục thiên tài của Lenin, nhà lãnh đạo và nhà giáo khôn ngoan của Đảng Cộng sản và Liên Xô.”
Tuy nhiên, trong vài năm sau cái chết của Stalin, nhà cầm quyền Liên Xô đã thống nhất lên án nhà lãnh đạo tàn bạo. Và vào tháng 10/1961, thi thể của ông đã được đưa ra khỏi Quảng trường Đỏ và được an táng ở một ngôi mộ gần đó.
Đưa thi hài Chủ tịch Hồ Chí Minh hỏa táng, chính là thực hiện cam kết quét sạch chủ nghĩa cá nhân và giữ gìn đạo đức cách mạng của ông. Và thực tế, những nhà lãnh đạo Việt Nam cần phải nhìn nhận sâu sắc điều này, thực thi điều này trong thực tiễn, thay vì qua sự rao giảng không hồi kết.
Hãy để cái chết của một lãnh tụ bình dị như vốn có trong di chúc của ông.
Hãy đến với nước Mỹ, nơi có nghĩa trang quốc gia Arlington, một ngôi mộ màu trắng ngoài trời và được canh gác bởi người lính với 21 bước và 21 giây chờ đợi trước khi trở súng. Ngôi mộ màu trắng đơn sơ tượng trưng cho 2.111 chiến sĩ vô danh trong nội chiến Nam-Bắc ở Mỹ.
Và tại đài tưởng niệm có khắc dòng chữ: “Sau khi chiến tranh kết thúc, hài cốt của họ không thể xác định được. Nhưng tên và cái chết của họ được ghi nhận trong văn khố nước Mỹ, và đồng bào của họ vinh danh họ với lòng biết ơn như đối với các liệt sĩ. Cầu mong cho họ yên nghĩ trong sự bình an.”
Vào năm 2016, GS Ngô Bảo Châu trong dịp 126 ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bày tỏ trên Facebook cá nhân của mình.
“Có quý mến ai thì mong họ sớm thoát khỏi vòng luân hồi, đừng bắt họ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta.”
Quả thực, ‘vinh danh và biết ơn’ không phải vì lăng mộ to và đẹp, mà bởi ‘tên và cái chết đã được ghi nhận’ trong tâm thức và sách vở của thế hệ về sau này. Và Chủ tịch Hồ Chí Minh xứng đáng được hưởng điều đó, ít nhất là ‘yên nghĩ trong sự bình an và toại tâm (nguyện’.
Tôn trọng di chúc, đó là sự tôn vinh không ngừng đối với nhà lãnh đạo, những người với lòng khiêm tốn về cái chết của chính mình trong lời nhắc cuối cùng.

Theo Việt Nam Thời Báo