Biết sống sao với ông chồng ba hoa “nhất quả đất” này đây

Cứ đà này thì chẳng mấy chốc nhà tôi nợ cả tỉ đồng vì thói ba hoa của anh.

Biết sống sao với ông chồng ba hoa “nhất quả đất” này đây

Chồng tôi không rượu chè, không gái gú nhưng tôi phát hiện, anh là người ba hoa khoác lác, sĩ diện “nhất vịnh Bắc bộ”. (Ảnh minh họa)

Chồng hơn tôi 5 tuổi, là kỹ sư xây dựng. Khi mới yêu và cưới nhau, anh luôn thể hiện mình là chàng trai ga lăng, chu đáo, nhiệt tình và chiều tôi hết mực. Lúc nào anh cũng đưa tôi vào những nhà hàng sang trọng, mua tặng tôi những đồ đắt tiền, đủ để tôi mát mặt, tự hào với bạn bè. Nhưng đến khi sống lâu với nhau tôi mới biết, chồng không hoàn hảo như mình nghĩ.

Quả thực, chồng tôi không rượu chè, không gái gú nhưng tôi phát hiện, anh là người ba hoa khoác lác, sĩ diện “nhất quả đất”. Cho dù chỉ là trưởng phòng kỹ thuật của công ty xây dựngnhưng đi đâu anh cũng khoe khoang mình là giám đốc, thậm chí là in hẳn card visit với chức danh giám đốc công ty rồi phát cho bạn bè, khách khứa khi gặp mặt. Tôi cứ ngỡ anh trêu đùa mọi người, góp ý thì anh nói: “Phải làm thế cho oách, để bạn bè phải nể mình chứ”. Thực sự tôi thấy ái ngại, chỉ sợ mọi người phát hiện thì chẳng còn chỗ nào mà chui.

Rồi đi họp lớp hay cà phê với bạn bè chồng tôi đều huyênh hoang nói mọi người không phải chia chác để anh trả. Nếu chồng tôi có tiền thì không sao, có những hôm không có đủ tiền, anh phải nói nhỏ và cắm lại điện thoại cho chủ quán rồi hôm sau quay lại lấy. Thực tôi chẳng hiểu sao anh phải ba hoa khoe khoang một cách khổ sở vậy.

Cách đây 2 năm, vợ chồng tôi gom góp rồi vay mượn được một số tiền đủ để mua một ngôi nhà trên đất thủ đô. Ấy vậy mà chồng về quê khoe khoang chúng tôi mới đổi biệt thự hơn chục tỉ. Khiến gia đình, họ hàng ai cũng kinh ngạc tưởng vợ chồng tôi làm ăn phát đạt, giàu có lắm nên hết người nọ nhờ xin việc cho con, rồi lại vay ít tiền làm vốn để kinh doanh. Nhưng chồng tôi vì sĩ diện, vẫn nhận lời khiến tôi nhiều phen khó xử, thậm chí bị họ hàng nhà chồng ghét.

Sau khi chuyển về nhà mới, vợ chồng tôi làm gì còn tiền. Lương anh thì trả nợ ngân hàng, còn lương tôi để sinh hoạt của gia đình. Vậy mà anh lại nhận lời cho đứa cháu họ ở quê vay 10 triệu để làm vốn mở hàng tạp hóa. Tôi vừa lấy lương xong, anh lấy ngay 10 triệu, báo hại tôi tháng đó phải đi vay tiền sinh hoạt phí cho cả nhà.

Đấy là lúc công việc của hai vợ chồng thuận lơi, suôn sẻ, còn nửa năm gần đây, công ty anh không nhận được công trình nên lương chồng chỉ đủ sinh hoạt phí của anh. Việc trả nợ, sinh hoạt gia đình trông cậy cả vào đồng lương của tôi. Ấy vậy mà cứ dăm bữa, nửa tháng chồng lại xin vài triệu đi nhậu với bạn. Thỉnh thoảng lại có họ hàng ở quê gọi lên vay mượn, khiến tôi đau đầu nghĩ cách từ chối. Mọi người ở quê chẳng hiểu hoàn cảnh thực của vợ chồng tôi mà cứ nghĩ tôi viện cớ để bao biện cho sự ki bo, chặt chẽ của mình. Thật không biết làm sao để họ hiểu nữa.

Rồi tháng trước bố mẹ chồng bán ruộng ở quê, cho gia đình tôi hơn 100 triệu, cũng là lúc chồng tìm được việc ở một công ty khác, mức lương cũng khá hậu hĩnh. Vậy là anh nằng nặc đòi mua ô tô, anh nói: “Giờ người ta đi ô tô nhiều, mình cứ đi xe máy mãi người ta cười cho. Em muốn người ta khinh anh sao?”. Dù cho tôi có giải thích, vẽ đủ vất vả, khó khăn của gia đình thì anh vẫn một mực “Nói mua là mua”. Và anh lại bắt tôi ký vào giấy vay nợ ngân hàng.

Biết sống sao với ông chồng ba hoa nhất vịnh Bắc bộ - Ảnh 2.

Ngày ngày phải lo chạy tiền cho chồng thỏa mãn thói “bốc phét” vô lối của anh thì sớm muộn gì tôi cũng phát điên. (Ảnh minh họa)

Từ khi có ô tô, chồng tôi cứ đi tối ngày, khi thì nhậu với bạn, khi thì chở bạn này bạn kia đi có việc. Nhưng ngặt nỗi, vài ngày anh lại rút của tôi dăm bảy trăm lấy tiền đổ xăng. Chồng thì cứ bảnh bao, đàng hoàng và thể hiện mình như một đại gia thứ thiệt, phóng khoáng, tiêu tiền không tiếc tay. Còn tôi thì lúc nào cũng nơm nớp lo sợ không đủ chi tiêu cho gia đình và căng thẳng nghĩ cách kiếm tiền trả nợ.

Tôi đã nhiều lần góp ý nhưng anh chỉ gật gù rồi tỏ vẻ đồng ý rồi đâu lại vào đó. Tôi tham khảo mọi người rất nhiều, thì ai cũng nói cứ tiền ai nấy tiêu, khắc chồng sẽ sáng mắt ra. Nhưng làm việc đó cũng đâu phải dễ. Thậm chí, có những lúc tôi muốn ly hôn quách anh chồng sĩ diệnhão, ba hoa, khoe khoang “nhất vịnh Bắc bộ” ấy đi, nhưng cũng không ổn. Bởi ngoài cái tội khoác lác thì chồng tôi cũng đâu có tội lỗi gì lớn.

Thú thực rằng, nếu cứ sống như thế này và ngày ngày phải lo chạy tiền cho chồng thỏa mãn thói “bốc phét” vô lối của anh thì sớm muộn gì tôi cũng phát điên. Tôi không hiểu được, sao chồng tôi lại có thể sống bằng vỏ bọc của một người giàu có như vậy. Tôi quá mệt mỏi rồi. Mọi người có cao kiến gì để thay đổi chồng tôi được không?

 Theo  Trí Thức Trẻ

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.