20 năm cháu tôi lên kế hoạch lấy hết tài sản của bố vì đã bỏ rơi mẹ

Cháu hờ hững lạnh nhạt với mẹ đẻ đổi lấy niềm tin với ba, mẹ kế, em trai để rồi khiến cho ba cháu phải trả lại những thương tổn đã gây ra cho mẹ con cháu.

20 năm cháu tôi lên kế hoạch lấy hết tài sản của bố vì đã bỏ rơi mẹ

Shares

Đọc 2 bài “Cái kết buồn của người anh trai đam mê tìm ‘tình yêu đích thực” và “Ba tôi bị chị gái ‘tính kế’ lấy hết tài sản vì đã phản bội mẹ”, tôi chợt thấy phảng phất đâu đó câu chuyện của gia đình anh trai, xin được kể để những ai đã, đang lừa dối vợ con mình để theo đuổi cái gọi là “tình yêu đích thực” tỉnh táo lại phần nào. Anh trai tôi lấy chị dâu hồi còn nghèo khó, chị là giáo viên cấp một, đồng lương chỉ đủ chai mắm nắm gạo qua ngày. Chị thương tôi nhiều lắm, những khi tôi đi học trên thành phố chị đều đưa tôi vài chục, bảo để dành mà mua sách vở. Tôi biết đó đều là số tiền chị chắt chiu tiết kiệm nên chẳng dám xài hoang. Sau này anh trai tôi trúng đất phất lên, rồi cùng một số người bạn trồng điều chẳng mấy chốc nhà có của ăn của để, rồi còn thành lập cả công ty chuyên chế biến xuất khẩu điều. Trong vòng mấy năm ngắn ngủi anh đã trở thành ông chủ lớn, đại gia có tiếng trong tỉnh.

Tôi tốt nghiệp đại học rồi tiếp tục học cao học ở thành phố nên cũng không thường về thăm anh chị nhiều. Lúc sắp tốt nghiệp, biết anh chị chia tay nhau do mẹ tôi gây sức ép và anh ngoại tình với cô kế toán cùng công ty, cô ta còn có thai với anh, siêu âm là con trai. Chị dâu từng 2 lần mang thai, một lần tới tháng thứ 6 thì sảy, lần sau sinh con gái, sức khỏe chị không tốt nên bác sĩ nói cơ hội sinh thêm là rất mong manh và nguy hiểm. Mẹ tôi xưa nay vốn không vừa lòng với chị nên giục anh cưới cô kia về và xua đuổi chị. Đến khi tôi hay tin thì mọi việc đã xong, tôi chạy xe trong đêm suốt 40 km về nhà ba mẹ đẻ của chị, ôm chị khóc, xin chị tha thứ cho gia đình tôi, chị chỉ cười xoa lưng tôi nói: “Hết duyên hết nợ thì bỏ nhau thôi, có gì đâu, em đừng bận tâm, ráng học xong kiếm tấm chồng tốt để bản thân được nhờ”.

Từ hôm đó tôi càng ít về nhà hơn, mỗi lần thấy mẹ, anh và người đàn bà kia là lại nhớ tới chị, thấy cổ họng nghẹn đắng, chua xót không nói nên lời. Con gái của chị và anh ngược lại rất ngoan và nghe lời mẹ kế cũng thương đứa em trai khác mẹ. Nhiều lúc tôi thấy cháu không hiếu thảo, chẳng đối xử tốt với mẹ đẻ bằng mẹ kế nên cũng chạnh lòng thay cho chị. Cháu học giỏi ngoại ngữ và thông minh nên tốt nghiệp cấp 3 đã xin được học bổng du học ở trường đại học có tiếng bên châu Âu. Anh tôi mừng lắm, đi đâu cũng khoe. Sau khi học xong cháu về giúp ba điều hành công ty, anh tôi tin tưởng nên giao cho cháu nhiều hạng mục quan trọng cháu đều hoàn thành tốt, thậm chí công ty còn có chi nhánh ở nước ngoài do cháu quản lý.

Chồng tôi giờ vốn là bạn làm ăn cũ và hay hợp tác với công ty của anh trai, có hôm về tức giận kể: “Con Lam (tên cháu tôi) nó nói bên anh vật tư kém lại hay nói thêm nói bớt giá cả gì đó qua mặt anh hai nên bảo anh hai không hợp tác làm ăn với mình nữa”. Tôi không rành về mấy việc kinh doanh nên cũng chỉ biết gọi điện hỏi anh trai và cháu tôi cơ sự làm sao thì nhận được mấy lời giống như chồng tôi nói. Sau đó chồng tôi cũng kiếm được mối khác nên dần quên chuyện này đi. Thời gian sau, đột nhiên một hôm chồng tôi hớt hải về nói: “Em ơi, anh hai bể nợ, bị ngân hàng truy thu tùm lum, Lam nó gài anh ấy vô mấy hạng mục chưa cấp phép xong lấy hết tiền đưa mẹ và ông bà ngoại và đi nơi khác ở rồi”. Tôi nghe mà bàng hoàng, vội chạy qua nhà thì thấy anh trai thất thểu ngồi ôm đầu trước thềm. Trong nhà mẹ và vợ sau của anh khóc lóc mắng chửi cháu tôi độc ác. Tôi an ủi anh, nói rằng chồng mình cố gắng giúp, không giữ được công ty nhưng cũng không bị truy tố gì đâu nên anh cũng bớt buồn.

Suốt mấy ngày liền tôi suy nghĩ mãi rồi tối đó đánh bạo gọi cho chị thì cháu tôi nghe máy, cháu nói tôi muốn giúp anh trai mình thì cháu không ngăn cản nhưng những đau khổ họ gây ra cho mẹ cháu, cháu bắt trả lại gấp ngàn, gấp vạn lần, giờ mới là khởi đầu thôi. Cháu cũng nói việc không hợp tác với chồng tôi là vì không muốn gia đình tôi dính vào kế hoạch của mình, cháu luôn biết ơn tôi đã ở bên mẹ cháu, đi qua những ngày cay đắng. Tôi nghe cháu nói mà cõi lòng như rơi xuống hố băng. Tôi thấy buồn, rất buồn cho cháu. Ở cái lứa tuổi còn ham chơi, chưa lo nghĩ cháu đã khoác lên mình vẻ mặt giả tạo, lấy lòng tổ ấm mới của anh tôi. Cháu hờ hững lạnh nhạt với mẹ đẻ đổi lấy niềm tin với ba, mẹ kế, em trai để rồi khiến cho ba cháu phải trả lại những thương tổn đã gây ra cho mẹ con cháu. Cháu còn bảo vẫn muốn tiếp tục.

Theo VnExpress

Shares

25 queries in 1.874 seconds.