Vượt biên vì ‘mất niềm tin và khác quan điểm’

Vượt biên vì ‘mất niềm tin và khác quan điểm’

Shares

Một luật gia hiện đang sống ở miền Nam California nói với BBC rằng ông bỏ đất nước để đi vượt biên vì đã ‘mất hết niềm tin’ vào cuộc sống và ‘khác biệt trong quan điểm với chính quyền cộng sản’.

Luật gia Trần Hưng và vợ con đã đến Mỹ vào năm 1990. Ông kể lại cho BBC những gì đã xảy ra với gia đình ông vào ngày 30/4 năm 1975 và những năm tháng sau đó.

‘Bi thảm’

“Ngày 30/4, lần đầu tiên trong đời tôi hiểu được thế nào là bi thảm,” ông Hưng nói và cho biết khi ông đang ở nhà thì nghe qua đài phát thanh Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng.

“Ngoài đường nhốn nháo. Các quân nhân người cởi trần mặc quần đùi, người mặc áo may ô đi bị ngoài đường. Quần áo vứt đầy.”

“Nhà tôi gần Đại học Vạn Hạnh. Tôi ra đó thấy có những người đứng trên xe lam hô hào mọi người ra đón tiếp quân cách mạng vào rồi tôi thấy xe tăng chở bộ đội vào,” ông kể.

Ông mô tả tâm trạng của ông khi đó là ‘chẳng buồn chẳng vui’ và ‘bàng hoàng vì mọi chuyện đến quá nhanh’.

“Tôi không thể tưởng tượng một chính quyền như vậy chỉ sụp đổ trong vài chục ngày,” ông nói.

“Cũng như nhiều người người lúc đó chúng tôi không cảm thấy sợ hãi và chịu đón nhận tất cả những gì xảy ra cho mình, thậm chí cái chết vì trước đó tôi có nghe đến chuyện cánh đồng chết ở Campuchia.”

Theo lời ông Hưng thì người dân Sài Gòn lúc đó ra đường ‘có lẽ vì tò mò hơn là đón bộ đội miền Bắc vào’.

“Ở khu phố chúng tôi thật sự người ra đón bộ đội miền Bắc là không có,” ông nói và cho biết lúc đó bố ông, vốn phục vụ trong quân lực Việt Nam Cộng hòa, không muốn đưa gia đình ra nước ngoài dù có người khuyên nên di tản.

“Bố tôi biết ở lại có thể bị giết và bị mọi thứ và cả gia đình cũng vậy,” ông nói, “Có lẽ bố tôi cảm thấy bị đồng minh đâm sau lưng nên không muốn đi. Chúng tôi cũng muốn để xem như thế nào.”

Từ ‘đỉnh cao xuống vực sâu’

Ông Hưng cũng mô tả những ngày tháng sau đó khi gia đình ông trải qua rất nhiều khó khăn dưới chế độ mới.

“Sau năm 1975 chúng tôi từ đỉnh cao xuống vực sâu,” ông kể, “Họ (chính quyền) không giết nhưng khổ thì khổ rất nhiều.”

Ông cho biết lúc đó ông, vốn đang là sinh viên luật, ‘không có tập trung cải tạo gì hết mà chỉ có đến trình diện thôi’.

“Điều khó chịu là họ phát loa ở trước nhà tôi phát suốt từ 4h sáng đến 11h đêm, đọc các thứ báo Nhân dân, Sài Gòn giải phóng,” ông nói.

“Hàng xóm có những người đổi bên nhanh quá. Họ xộc vào nhà tôi bất lúc nào như là nhà không có chủ hỏi ‘đã đi trình diện chưa’ và thế này thế kia.”

“Sau đó ít lâu người ta yêu cầu đổi tiền. Mỗi gia đình chỉ được 200 đồng dù anh có bao nhiêu tiền đi nữa. Đồng bạc miền Nam coi như vứt đi. Có sổ hộ khẩu, sổ mua hàng, tất cả mọi thứ đều vào kỷ luật.”

“Cứ hơi một tí thì họ lôi lên bắt đi họp hành. Đủ thứ hội: hội phụ nữ, hội thanh niên, hội nhi đồng. Người nào cũng vào tổ chức và bị kiểm soát chặt chẽ,” ông nói thêm.

Ông cũng cho biết cuộc sống khi đó ‘khác hẳn cuộc sống ở miền Nam trước kia’.

“Chúng tôi đi đến thăm ai, ngủ lại nhà ai cũng phải khai báo dù đó là người thân của mình,” ông kể, “Muốn mua cái gì cũng phải có sổ sách chứ không phải tự nhiên đi ra mua cái này cái kia.”

Lúc đầu, gia đình ông còn được phân phối gạo nhưng từ từ ‘xuống tới gạo mốc, gạo ẩm, rồi bắp, bo bo’.

‘Mất niềm tin’

Ông Hưng cho biết gia đình ông đã tìm cách vượt biên nhiều lần và một người em của ông đã mất tích trên đường vượt biển.

Luật gia Hưng cũng nói lý do ông đi vượt biên không phải do khó khăn về kinh tế mà ‘khó khăn về mặt tinh thần’.

“Chúng tôi thấy rõ ràng quan điểm sống của chủ nghĩa cộng sản với chúng tôi không phù hợp,” ông nói và cho biết những ngày đầu tiên những sinh viên trường Luật như ông được cho đi học về Triết học Mác-Lênin ông đã thấy ‘chủ thuyết cộng sản sai ngay từ đầu, sai ngay từ khái niệm về giá trị’.”

“Chúng tôi nghe thấy không hợp lý thì chúng tôi cãi. Nhưng mỗi khi như vậy thì chúng tôi bị trừng phạt.”

Ông cũng kể lại lần ông đưa con của ông vào nhà thương đã khiến cho ông kiên quyết phải tìm đường ra đi.

“Khi chúng tôi vào đến phòng cấp cứu thì thấy có hai cô ngồi đó, trên áo đề chữ bác sỹ và có nghe cô này nói với cô kia rằng ‘Thôi chết rồi chị ạ, không biết 1cc có phải là 1ml không, không biết em có cho người ta lầm thuốc không’,” ông kể.

“Tôi nghĩ ngay trong bụng thôi đời thằng con tôi tiêu rồi. Từ lúc đó tôi nhất định bằng mọi giá phải đi.”

Một lần khác, khi ông đến thăm một người quen là đại tá công an khi ông này ốm và ông có nói rằng: “Tiêu chuẩn của chú là vào Bệnh viện Thống Nhất. Bệnh viện ấy to lắm nhiều thứ tối tân lắm ngày xưa bà Thiệu (phu nhân ông Nguyễn Văn Thiệu) xây.”

“Ông ấy bảo ‘Mày biết gì. Năm 1975 bọn nó chở về miền Bắc hết rồi,” ông Hưng thuật lại lời người Đại tá công an đó nói rằng “Đám bác sỹ trong đó toàn là con ông cháu cha. Vô trong đó chết chắc. Tao đi kiếm mấy thằng bác sĩ Nguỵ của mày cho chắc ăn.”

“Khi xảy ra những chuyện như vậy thì trong bụng chúng tôi mất niềm tin. Đằng nào cũng chết nên phải đi tìm sự sống trong cái chết,” ông kể về lý do đi vượt biên của mình.

“Lúc đó đi ra ngoại quốc không biết tương lai ra làm sao. Không biết mình có thể làm được những gì. Ra đại dương lớn như vậy mà con thuyền chỉ có 12 mét thì chỉ có 1 phần sống, 99 phần chết.”

“Thế nhưng tại sao người ta vẫn đi? Tại vì ở lại là chết chắc,” ông giải thích.

‘Lòng tốt của Hoa Kỳ’

Ông Hưng cho biết sau khi đến Mỹ thì ‘nhờ sự giúp đỡ của chính phủ Mỹ, nhờ sự bao dung của nhân dân Mỹ mà chúng tôi vẫn sống được và có tương lai tốt đẹp cho chính mình và con cháu’.

Khi đến Mỹ, gia đình ông được trợ cấp để sống trong tám tháng đầu tiên nhưng chưa hết thời gian đó ông đã xin làm, ông kể.

“Nước Mỹ rất là tử tế. Họ cho chúng tôi đi thi và nhận chúng tôi vào làm việc.”

“Điều làm chúng tôi buồn nhất là ở một xứ sở khác máu tanh lòng, không phải bà con đồng bào của mình lại đưa bàn tay ra giúp đỡ mình vô cùng tận tình trong khi ở trên quê hương mình thì mình bị lưu đày,” ông nói.

“Khó khăn thì có khó khăn nhưng với sự giúp đỡ của chính phủ và nhân dân Hoa Kỳ, chúng tôi đã vượt qua dễ dàng,” ông nói thêm.

Cuộc phỏng vấn của BBC Việt ngữ với luật gia Trần Hưng được thực hiện tại văn phòng làm việc của ông ở Quận Cam trong tháng Tư, 2015 tại Nam California.

Nguồn: Theo BBC Tiếng Việt

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.