Vượt 250 km về quê chăm bạn gái bị ngã gãy chân, nhưng vừa vào viện tôi đã sốc khi biết được sự thật về em

Những tưởng Hòa bị ngã gãy chân thật, tôi vội vượt 250km về quê em. Nhưng không chuyện tồi tệ gì đã xảy ra thế này, Hòa không phải bị gãy chân mà bị…

Vượt 250 km về quê chăm bạn gái bị ngã gãy chân, nhưng vừa vào viện tôi đã sốc khi biết được sự thật về em

Đang làm việc thì bỗng điện thoại báo có tin nhắn, hí hửng mở ra xem Hòa nhắn gì thì tôi sốc với dòng chữ hiện ra trước mắt mình: “Em về quê bị tai nạn, ngã gãy chân. Chắc em không ra Hà Nội được 1 thời gian, anh cứ làm việc đi không phải lo cho em đâu”. Thấy thế tôi vội bấm máy gọi điện cho Hòa thì máy em đã thuê bao. Hòa vừa về được 1 tuần, sao hôm nay lại bị tai nạn đột ngột như vậy?

Lo cho Hòa về quê không có ai chăm sóc, bố mẹ em thì già yếu, chị gái lấy chồng xa liệu ai vào viện chăm Hòa đây. Vội xin sếp cho nghỉ mấy hôm, tôi liền ra lấy xe máy đi về quê Hòa mặc dù từ Hà Nội vào tới quê là 1 chặng đường khá xa dài hơn 250km. Trên đường đi, tôi cứ suy nghĩ rồi lo không biết Hòa có gãy chân không thôi hay còn bị thêm gì nữa. Em người đã gầy yếu mà bị tai nạn thế này thì không biết bao giờ mới lại người được.

Đi từ chiều đến mãi tận khuya muộn tầm hơn 1h tôi mới tìm được nhà em. Gọi cổng nhà Hòa như cháy nhà nhưng không có ai ra, mãi lúc sau người hàng xóm sát nhà Hòa chạy ra hỏi có việc gì tôi mới biết là bố mẹ em lên viện chăm Hòa hết rồi. Lại tiếp tục phóng xe lên bệnh viện tỉnh tìm bạn gái, tôi không biết Hòa hiện giờ đang thế nào. Chỉ mong em không sao và chỉ gãy chân như Hòa nói thôi.

Vào viện tôi đi hỏi khắp nơi mới biết Hòa nằm đâu. Nhưng vừa chạy đến phòng Hòa tôi choáng váng khi thấy em đang nằm thở ô xi, người em hoàn toàn lành lặn không bị trầy xước gì. Vậy sao Hòa lại vào viện và nhìn em mệt mỏi thế kia.

Cứ đứng chết trân nhìn Hòa thì bất chợt mẹ em đi vào và hỏi tôi là ai. Vội giới thiệu sơ qua về mình thì mẹ Hòa liền kéo tôi ra sân bệnh viện ngồi nói chuyện 1 lúc.

– Con Hòa nhà bác không bị tai nạn gì hết. Nó bị ung thư vòng vòm giai đoạn cuối rồi cháu ạ. Nó đi khám và phát hiện bệnh từ 2 tháng trước nhưng con bé không chịu chạy chữa. Nó bảo bệnh hiểm nghèo thì đằng nào cũng chết. Nó không muốn điều trị tốn tiền khi chỉ kéo dài mạng sống thêm được 1 thời gian nữa vì thương bố mẹ nghèo túng. Con bé cứ cố gắng ra Hà Nội làm cho đến hôm nọ thì yếu quá, nó vội bắt xe về nhà được 1, 2 hôm thì nhập viện khẩn cấp trong tình trạng nguy kịch này. Bác sĩ bảo nó chỉ chống cự được vài ngày nữa rồi ra đi thôi. Khổ thân con bé… – Mẹ Hòa thở dài, khóc nấc lên khi nói ra bệnh tình của đứa con gái thân yêu của mình.

– Hòa bị ung thư vòm họng giai đoạn cuối rồi sao bác? Vậy mà chiều nay cô ấy nhắn tin bảo bị tai nạn tạm thời không ra Bắc nữa. Cháu cứ nghĩ là cô ấy đùa nhưng lại là thật, sự thật ghê gớm đến mức này sao bác?

ung-thu2-blogtamsuvn

Hòa không thể như thế được (ảnh minh họa)

Mẹ Hòa gật đầu mà không sao ngăn được hàng nước mắt của mình. Ôm lấy mẹ Hòa, tôi cảm nhận được bác đang run lên vì sợ, sợ phải xa rời con gái của mình, sợ phải nhìn thấy con nằm trên giường bệnh và 1 ngày nào đó Hòa sẽ biến mất mãi mãi.

Đỡ bác vào phòng, tôi lê những bước chân nặng nề của mình tới bên Hòa. Nhìn em ngủ say, gương mặt vẫn toát lên vẻ đau đớn mà tôi thương Hòa quá. Em đã dũng cảm đối mặt với bệnh tật, cố tỏ ra mạnh mẽ để che giấu nỗi đau thể xác và suy sụp tinh thần vì ngày mai không còn nhìn thấy những người thân của mình nữa.

Ôm lấy Hòa vào lòng tôi khóc nấc lên. Lần đầu tiên tôi khóc vì 1 người con gái, khóc vì vài ngày nữa thôi tôi phải mất Hòa rồi. Chưa bao giờ tôi dám nghĩ đây là sự thật, 1 sự thật tàn nhẫn với Hòa và những người đang đau đớn nhìn em nằm bất động thế này.

Mấy hôm sau thì Hòa mất, nhìn bố mẹ em ngã khụy bên linh cữu của con gái mà tôi không cầm nổi nước mắt. Tôi yêu em, tôi thương em nhưng chuyện này khiến tôi đã đớn vô cùng. Nhìn di ảnh Hòa, tôi chỉ ước phút giây này em sống lại và phép màu đó sẽ xảy ra thì tốt biết bao. Nhưng không, đó chỉ là mơ ước của tôi còn sự thực thì tàn nhẫn lắm…

Theo Một Thế Giới

Shares

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.

29 queries in 2.086 seconds.