Vợ tôi đã đánh đổi sinh mệnh của mình chỉ để sinh con

Vợ tôi đã đánh đổi sinh mệnh của mình chỉ để sinh con

Shares

Ở viện được 10 ngày thì vợ tôi cũng vượt qua được tình trạng nguy kịch. Tôi vui sướng đón vợ về nhà mà chẳng ngờ, chỉ sau 2 ngày được nằm cạnh con trai mới sinh, được ấp con trong lòng là cô ấy đã vội đột ngột rời xa bố con tôi.

Hôm nay khi đọc tâm sự của bạn Phạm Hùng “Sinh xong, vợ tôi một mực từ chối gần con vì chê con xấu”, cũng như nhiều bạn đọc khác, tôi bức xúc quá thể. Thật sự vợ anh không biết có bị mắc chứng trầm cảm sau sinh không mà ứng xử với con tồi quá. Theo tôi biết thì trẻ con, đứa nào mới sinh ra mặt mũi chẳng nhăn nhúm. Ban đầu có thể bé kém sắc hơn một số bé khác. Nhưng cứ một tháng trở đi, con sẽ xinh đẹp như thiên thần thôi. Con sinh ra khỏe mạnh, không dị tật đã là hạnh phúc lắm rồi. Bạn nên khuyên nhủ vợ mình đừng suy nghĩ vớ vẩn, nhất là quá coi trọng hình thức nữa.

Đọc tâm sự của bạn mà tôi lại nhớ đến hiện tại của mình. Tôi cũng đang ôm con trai trong lòng đây nhưng nỗi đau mất vợ thì vẫn còn mãi. Từ ngày vợ tôi ra đi đến nay mới 9 tháng nhưng những khoảng trống sau ngày ra đi của vợ thì vẫn không sao khỏa lấp được. Mỗi khi nghĩ đến con, tôi lại quyết bảo vệ, chăm sóc con chu đáo. Bởi vì con trai nhỏ của tôi chính là do vợ tôi tình nguyệt chết để giữ cho con hình hài này.

Tôi và vợ kết hôn được hơn 1 năm thì vợ tôi qua đời sau khi sinh con. Với tôi, đây là cuộc hôn nhân đầu tiên. Còn với vợ tôi, tôi là chồng thứ 2 của cô ấy. Nghe vợ tôi kể, cô ấy và chồng cũ ly hôn chỉ vì cô ấy bị nhà chồng cũ không ưa do mắc bệnh tim, thiếu sức sống. Còn chồng cô ấy ngoại tình vì luôn nghĩ, cô ấy bị bệnh tim thì không thể có con được. Coi thường một người vợ không trọn vẹn như thế nên anh ta thường hùa cùng với gia đình không tôn trọng, nói xấu cô ấy đủ điều.

6 tháng kết hôn với người chồng thứ nhất, không chịu được cảnh sống cay nghiệt chẳng khác nào địa ngục nên tự cô ấy đã tự chìa đơn ly hôn và ra khỏi nhà chồng. Ngay sau đó, chồng cũ của cô ấy đã làm đám cưới với một phụ nữ khác. Còn cô ấy về nhà ngoại rồi lên thành phố đi làm để nguôi ngoai quá khứ. Từ đó, vợ tôi chẳng bao giờ dám mơ về một tình yêu cũng như hạnh phúc gia đình nữa. Cô ấy mất niềm tin vào đàn ông và hôn nhân. Hơn nữa, cô ấy tự ti rất nhiều vào bệnh tật của mình.

Chính những ngày tháng này, tôi đã gặp vợ tôi qua một cuộc gặp tình cờ trên đường. Dù em cũng không xinh đẹp song chẳng hiểu sao tôi cứ bị em cuốn hút. Và bằng mọi cách, tôi đã moi được số điện thoại của em. Cứ hàng ngày vào hỏi han, tâm sự, bóng gió với em, tôi càng yêu quý em hơn. Em là cô gái rất khiêm nhường, tâm lý và khá kiên quyết, dứt khoát.

Khi tôi ngỏ lời yêu em, em bối rối thật lâu và từ chối trong xúc động. Tôi hỏi em tại sao lại từ chối tôi trong khi thái độ của em lại hoàn toàn khác. Em mới thẳng thắn kể cho tôi nghe về cuộc hôn nhân đầu dang dở của mình. Em cũng thú nhận nhiều năm nay em bị suy tim. Bác sĩ cũng cảnh báo em sẽ nguy hiểm đến tính mạng nếu như sinh con. Vì thế, lấy em khả năng có con là không thể nên em không thể đón nhận tình yêu của tôi được.

Song tôi vẫn kiên quyết bảo em, nếu không thể sinh con thì hai đứa có thể xin con nuôi. Tôi sẽ không bao giờ hắt hủi, chì chiết em về khiếm khuyết này. Và bằng tình yêu, tôi đã thuyết phục được em đồng ý làm đám cưới.

Sau cưới, mỗi lần vợ chồng gần gũi, tôi luôn chủ động tránh thai bằng bao cao su. Em biết tôi lo cho sức khỏe của em nên nhiều lúc giận tôi lắm. Em bảo em muốn có con với tôi cho dù đã được cảnh báo nguy hiểm nếu mang bầu và sinh con. Nhưng tôi nhất định không chịu.

Song người tính không bằng trời tính, 5 tháng sau kết hôn, vợ tôi bất chợt có bầu. Em thì vui mừng khôn xiết nhưng tôi thì lo cho em lắm. Nhiều lần tôi bắt em phải đi viện bỏ con. Nhưng đã trên dưới 6-7 lần, tôi đưa vợ đến cổng viện thì cô ấy nằng nặc đòi quay về nhà. Có lần, sắp bước lên bàn làm thủ thuật thì cô ấy lại kiên quyết đi ra.

Trong chuyện này cũng có một phần lỗi rất lớn của tôi. Chính tôi đã nhu nhược để vợ lần lữa sinh con ra. Qua nhiều ngày mang bầu nặng nhọc, cuối cùng vợ tôi cũng sinh con tại bệnh viện khi thai mới ở tuần thứ 34. Ngay lần sinh này, dù được các bác sĩ tận tình giúp đỡ nhưng tính mạng của vợ tôi “ngàn cân treo sợi tóc” và hết sức nguy kịch. Vì thế khi con tôi chào đời, tôi phải trông cậy hết vào sự giúp đỡ chăm nom của những người thân.

2

Vợ tôi mất, con tôi không có mẹ, đó là lỗi tại tôi hết phải không? (Ảnh minh họa)

O viện được 10 ngày thì vợ tôi cũng vượt qua được tình trạng nguy kịch. Tôi vui sướng đón vợ về nhà mà chẳng ngờ, chỉ sau 2 ngày được nằm cạnh con trai mới sinh, được ấp con trong lòng, vợ tôi đã vội đột ngột rời xa bố con tôi.

Từ ngày vợ mất, bản thân tôi không ngậm ngùi với cảnh gà trống nuôi con do được nội ngoại giúp đỡ, hỗ trợ nhiều. Song mỗi lúc nhìn con thơ, tôi cứ thương đến thắt lòng cho người vợ bạc mệnh và cả đứa con trai đã được đánh đổi bằng tính mạng của vợ tôi. Tôi là người chồng không ra gì, là người cha không ra gì phải không mọi người. Vợ tôi mất, con tôi không có mẹ, đó là lỗi tại tôi hết phải không?

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.