Tuyệt vọng vì gánh cả nợ nần của em trai

Một ngày em trai tôi nói chuyện về khoản nợ nó đang vướng. Tôi lạnh cả người, nước mắt cứ thế tuôn ra. 

Tuyệt vọng vì gánh cả nợ nần của em trai

Shares

Tôi đang sống trong những ngày bế tắc của cuộc đời mình, mệt mỏi, chán nản và vô cùng tăm tối. Nhà tôi có 4 người, bố mẹ, tôi và em trai, hoàn cảnh rất nghèo dù sống ở thành phố, với căn nhà 4 tầng khang trang những có những lúc đến tiền mua rau cũng không có. 3 năm đi học đại học lóc cóc đạp xe 30 km mỗi ngày, có hôm 500 đồng gửi xe cũng không có đành phải nói dối nhà trông xe “Cháu để quên ví ở nhà, hôm sau cháu gửi”. Giờ nhớ lại lúc nào nước mắt tôi cũng chỉ muốn rơi. Nói có thể các bạn không tin nhưng hoàn cảnh này tôi sẽ luôn ghi nhớ tới khi chết và ẩn sau nó còn những thứ khó có thể nói hết bằng lời.

Tôi thương mẹ, thương bố, thương em trai mình hơn tất cả. Ai có thể bắt nạt, động chạm đến tôi nhưng dù chỉ một lời động tới gia đình mình thì tôi cũng sống chết với người đó. Tôi sống với tâm niệm dù mình có thế nào cũng không bao giờ để bố mẹ buồn. Tôi ra trường đi làm với công việc ổn định và lương cũng tương đối so với mặt bằng chung, nhà cũng ngày một khấm khá hơn. Những tưởng cuộc sống cứ thế êm đềm trôi đi cho đến một ngày em trai tôi nói chuyện về khoản nợ nó đang vướng. Tôi lạnh cả người, nước mắt cứ thế tuôn ra. Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là không được nói để bố mẹ lo lắng. Trong đầu hình dung những việc mình phải làm để gánh khoản nợ đó. Tôi nghĩ đến bạn bè và những người xung quanh có thể vay mượn. Quả thật đến giờ phút này tôi ân hận vô cùng vì sau 6 năm đi làm chẳng tích lũy được gì do không biết cách, cũng như không cẩn trọng trong thu chi của bản thân.

Tôi cũng có những khoản nợ của riêng mình, dù thế vẫn cố gắng hàng tháng trả dần món nợ của tôi và em trai. Tôi khuyên răn nó đủ điều nhưng rồi vẫn chứng nào tật nấy, nó lại lấy tiền của mẹ tôi để trả nợ cho việc chơi bời. Tôi vốn không phải là người thích đem việc của mình ra kể lể nhưng thực sự hôm nay tôi thấy tuyệt vọng, chán nản, u ám cho mình, thương mẹ thương bố biết bao nhiêu. Tôi viết ra đây không mong mọi người thông cảm mà chỉ để cho bớt đi sự buồn chán, cũng mong các bạn trẻ khi đọc được tâm sự của tôi hãy rút kinh nghiệm: hãy quản lý chi tiêu chặt chẽ, tích lũy cho bản thân. Cảm ơn các bạn đã đọc.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.