Trả thù chồng “ăn nem”, tôi bị đuổi ra khỏi nhà

Tôi biết, mình cũng chẳng phải là một người phụ nữ đoàng hoàng. Nhưng thực sự tôi đã quá đau khổ, và càng đau khổ hơn, khi trước mặt những người thân tôi đã trở thành một con đàn bà mất nết.

Trả thù chồng “ăn nem”, tôi bị đuổi ra khỏi nhà

Shares

Chuyện bắt đầu từ 7 năm sau ngày cưới. Hôm đó là kỷ niêm ngày cưới của 2 vợ chồng, ngày mà tôi thấp thỏm đón nhận một món quà kỷ niệm từ chồng nhưng điều đó đã không trở thành hiện thực, cái tôi nhận về đó là một cúđiện thoại của một người tụ xưng là người tình của chồng. Cô ta cho biết đang ngủ với chồng tôi trong khách sạn, và bảo, tôi đừng mất công đợi anh ấy về làm gì, vì anh ấy bảo đêm nay sẽ ở lại đây với cô ta.

Chuyện chồng tôi không ngủ đêm ở nhà là chuyện thường ngày, vì chúng tôi vốn không có hạnh phúc trong hôn nhân, nhưng vì nhiều lý do, nên vẫn cố gắng duy trì cuộc sống hôn nhân, vì thế trước mặt mọi người, chúng tôi vẫn là cặp vợ chồng hạnh phúc. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên có người gọi đến thông báo rằng, chồng tôi đang ngủ cùng cô ta.

Tôi không tin vào cuộc điện thoại đó, nên đã điện thoại vào số máy của chồng, thì vẫn giọng của người đàn bà ấy, cái giọng sắc như dao, mỗi lời nói của cô ta như cứa vào lòng tôi đau đớn vô cùng và khụy xuống. Nhưng theo bản năng, tôi cố gắng hết sức để chạy đến địa điểm theo lời của người đàn bà ấy, cửa phòng khách sạn chỉ khép hờ, tôi đẩy cửa bước vào và nhìn thấy cảnh chồng và người tình đang âu yếm nhau. Tôi đã khóc, và lao đến  đưa tay tát vào mặt chồng trước mặt người tình anh ta. Quá bất ngờ về sự xuất hiện của tôi, nhưng anh ta vẫn vùng dậy trong cảnh tượng chỉ duy nhất chiếc quần sịp trên người và đẩy tôi ra khỏi phòng rồi khóa cửa lại bằng cái vẻ lạnh lùng thường ngày. Mặc cho tôi đập cửa, gào thét anh ta và người tình vẫn vui vẻ bên nhau. Còn tôi, do quá mệt mỏi, nên đã ngất lịm đi, và được nhân viên khách sạn sơ cứu và đưa tôi về nhà.

Sau hôm đó trở về nhà, anh ta vẫn giữ thái độ vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra. Anh ta cũng cấm tôi được nói chuyện này với bất cứ ai trong gia đình, nếu không tôi sẽ phải trả giá. Tôi không sợ phải “trả giá” như anh ta nói, mà chỉ đơn giản nghĩ rằng “Xấu chàng hổ ai”. Hơn nữa, tôi vẫn muốn níu giữ cái hạnh phúc mong manh ấy nên đã im lặng. Vì thế, tất cả mọi người trong nhà vẫn không ai biết chuyện, và vẫn nghĩ cuộc sống gia đình tôi đang hạnh phúc.

Tôi cũng đã nghĩ rất nhiều về hoàn cảnh của mình, và con tôi nên đã cố nhịn nhục để khuyên can chồng, nhưng anh ta chẳng những không muốn thay đổi mà còn tuyên bố thẳng với tôi rằng: “Sống với tôi, cô phải chấp nhận chung chồng”. Và đó cũng là một sự lựa chọn duy nhất, vì anh ta sẽ không bao giờ chấp nhận ly dị, trên danh nghĩa, tôi vẫn là vợ chính thống của anh ta. Bù lại, anh ta sẽ không để tôi phải thiếu thốn thứ gì, tôi sẽ có mọi thứ tôi cần, nhưng trước mặt mọi người phải cùng anh ta diễn cảnh cuộc sống gia đình đang hạnh phúc.

Không chấp nhận, nhưng tôi đã cố gắng sống cùng anh ta, và diễn “tròn” vai một người đàn bà hạnh phúc với một người chồng thành đạt để lựa lời khuyên can chồng. Nhưng anh ta đã không thay đổi, thậm chí, càng ngày càng trơ trẽn hơn.

Mang tiếng có chồng nhưng tôi vẫn phải một mình chăm sóc con cái, nhà cửa mà không nhận được sự sẻ chia nào của chồng. Về quan hệ vợ chồng, anh ta chỉ đụng vào người tôi khi tôi có yêu cầu, và mỗi lần như thế anh ta đều thể hiện như sự “ban ơn” cho vợ.

Quá thất vọng về cuộc hôn nhân của mình, tôi đã khóc và suy sụp rất nhiều. Rồi một ý nghĩ điên rồ xuất hiện trong đầu tôi, tôi đã điện thoại cho người đàn ông một thời đã yêu thương mình nhưng lại không có duyên đến với nhau với mục đích để tâm sự cho vơi đi nỗi buồn. Nhưng rồi, chúng tôi đã đi quá giới hạn, tôi đã theo anh vào nhà nghỉ và làm chuyện đó với nhau.

Không biết có nghi ngờ vợ hay không, nhưng lần thứ 3 tôi và người tình hẹn nhau ở nhà nghỉ thì bị chồng bắt gặp. Hình như chỉ chờ có như vậy, rồi anh ta đã gọi cho bố mẹ tôi và bố mẹ chồng đến để “thông báo” với mọi người rằng tôi đã… lén lút quan hệ với người tình cũ mấy năm nay.

Tôi như cứng họng trước lời tố cáo của chồng, vì kèm theo lời tố cáo ấy là những bức ảnh anh ta chụp tôi và người tình ngồi trong quán cà phê, rồi dắt tay nhau vào nhà nghỉ. Thì ra, anh ta đã cho người theo dõi tôi. Và những bức ảnh kèm với những lời tố cáo ấy đã chứng minh cho mọi người thấy, tôi là một con đàn bà lăng loàn mất nết. Còn tôi, tôi không có gì để vật lại anh ta, vì tôi không có bất cứ một bằng chứng gì. Vì thế, với mọi người, tất cả chỉ là do tôi bịa ra để giải thích cho hành động của mình.

Tôi bị chồng đuổi ra khỏi nhà trong tình trạng tay trắng, và có nguy cơ bị tước mất cả quyền nuôi 2 đứa con, vì anh ta bảo tôi không đủ tư cách dạy con, cũng không có đủ kinh tế để nuôi dạy chúng. Giờ đây, tôi đã mất đi tất cả danh dự, gia đình, và có khi cả quyền được làm mẹ của con mình. Tôi không biết phải làm gì để đòi lại công bằng cho mình.

Theo Người đưa tin

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.