Tôi yêu cô chị nhưng đã lấy cô em làm vợ

Phải chăng tôi đã sai khi làm khổ theo cả người vợ của mình? Nhưng một tình yêu đơn phương đã kéo dài quá lâu như vậy rồi, làm sao mới có thể quên đây?

Tôi yêu cô chị nhưng đã lấy cô em làm vợ

Shares

Tôi học cùng cô ấy từ năm lớp 1 cho tới hết lớp 12, khi còn nhỏ, cả hai đứa chỉ coi nhau như bạn bè thân thiết. Mỗi khi giận dỗi là vẫn đánh mắng nhau. Hồi nhỏ, tôi nhìn khá bé còn cô ấy thì cao to hơn. Vì thế mà người ăn thua thiệt đều là tôi.

Vào học cấp 3, cô ấy trở nên dịu dàng thùy mị hơn. Tôi cũng trưởng thành thêm một chút. Và không biết từ lúc nào tôi đã để ý tới cô ấy. Mối tình đầu cùng tình yêu đơn phương thuở học trò cứ thế ập đến trong khi tôi lại quá nhút nhát chẳng dám ngỏ lời.

Hết lớp 12, chúng tôi cùng thi vào một trường đại học và đều đỗ khác khoa. Cả hai đã thân lại càng thân. Nhưng tôi nhận ra một sự thật, cô ấy hình như không có một chút tình cảm trai gáinào đối với tôi. Bởi cô ấy đối xử với tôi giống một người bạn thân hơn. Cô ấy kêu ca với tôi về chuyện đau bụng trước kỳ sinh lý. Cô ấy than thở về việc học hành, nói xấu một đám bạn cùng học với tôi. Khi cô ấy đi hẹn hò với chàng trai nào đó, cô ấy sẽ hỏi ý kiến tôi về chiếc váy mới mua, về mái tóc, về cậu bạn đó… 4 năm đại học là 4 năm tôi chứng kiến cô ấy hẹn hò hàng chục cuộc và yêu đến vài anh chàng. Còn bản thân tôi thì chỉ im lặng yêu đơn phương, vì tôi biết cô ấy chẳng có tình cảm gì với tôi. Nhưng mỗi khi buồn hoặc cãi nhau với bạn trai, cô ấy lại tìm đến tôi để được nhận những lời động viên an ủi.

Chúng tôi ra trường thì em gái cô ấy vào năm nhất đại học. Cô ấy xin vào làm trong một công ty tư nhân, còn tôi ở lại trường học thạc sĩ, vì thế trách nhiệm chăm sóc em gái rơi vào tôi. Tôi và em rất thân thiết, tôi cũng nhận ra tình cảm của em dành cho tôi không giống một người em gái đối với anh trai. Tôi không biết đáp lại làm sao bởi trái tim tôi vẫn chỉ hướng về cô ấy. Vì thế tôi trốn tránh em. Vậy nhưng, khi em lên năm thứ 3 đại học, cô ấy lại gán ghép tôi với em ấy. Cô ấy thường xuyên nói bóng gió, gợi ý cho tôi quen em. Những lúc đó, tôi chỉ thấy buồn trong lòng.

Em bước vào năm cuối đại học thì cô ấy đi lấy chồng. Chồng cô ấy chính là gã người yêu mà cô ấy cứ chia tay rồi quay lại rồi lại chia tay… Hai người đó yêu nhau 3 năm nhưng chia tay phải tới gần chục lần chứ chẳng ít. Tôi mất một thời gian hụt hẫng khi nhận được thiệp cưới mặc dù ngoài mặt thì vẫn liên tục chúc mừng và nói những câu hài hước chế giễu cô ấy. Sau đám cưới của cô ấy hai tháng thì tôi chính thức quen em gái cô ấy.

Hai chúng tôi trở thành người yêu, em ra trường được nửa năm thì chúng tôi kết hôn. Trong thâm tâm, tôi vẫn còn tình yêu dành cho cô chị. Nhưng cô ấy đã đi lấy chồng, dù là bạn thân, tôi cũng không thể tìm cớ để đến chơi hoặc hẹn hò rủ cô ấy đi ăn uống như trước được. Tìnhyêu đơn phương này cứ như thế bị cắt đứt nên tôi dứt khoát lấy cô em. Tôi suy tính, nếu cưới em, tôi sẽ là em rể của cô ấy, chúng tôi vẫn sẽ gặp nhau nhiều khi họp mặt gia đình.

Portrait of young businessman looking out of office window --- Image by © Natalie Faye/Corbis

Phải chăng tôi đã sai khi làm khổ theo cả người vợ của mình? (Ảnh minh họa)

Cưới về, tôi cũng rất quan tâm và chăm sóc vợ. Nhưng chỉ được 3 tháng sau cưới, trong một lần nói chuyện tâm sự với vợ, tôi mới biết, hóa ra vợ tôi biết chuyện tình yêu đơn phương của tôi từ lâu rồi. Vợ tôi nói mặc dù biết nhưng em vẫn lấy tôi vì em yêu tôi. Em cũng rất nể phục tình cảm đằng đẵng hơn 10 năm trời của tôi đối với chị gái em. Giờ chị gái đã đi lấy chồng và có con rồi, vợ tôi hy vọng tôi sẽ quên được cô ấy để sống với gia đình thực của mình.

Tôi đã khóc gục vào tay vợ. Phải chăng tôi đã sai khi làm khổ theo cả người vợ của mình? Nghe những lời của vợ, tôi ao ước mình sẽ quên được cô ấy đi, để dành toàn bộ tâm trí cho người vợ thực sự của mình. Nhưng một tình yêu đơn phương đã kéo dài quá lâu như vậy rồi, làm sao mới có thể quên đây?

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.