Tôi vừa thiu thiu ngủ đã nghe tiếng bước chân rón rén của vợ ra ngoài

Đến khoảng 2 giờ sáng, khi tôi vừa thiu thiu ngủ thì vợ tôi trở dậy rồi rón rén bước ra ngoài. Tôi cũng nhẹ nhàng bám theo rồi sững sờ khi thấy cảnh trước mắt.

Tôi vừa thiu thiu ngủ đã nghe tiếng bước chân rón rén của vợ ra ngoài

Shares

Vợ chồng tôi lấy nhau đến nay đã gần 3 năm. Đều là dân quê lên phố lập nghiệp nên cuộc sống của chúng tôi nhìn chung vẫn vất vả, khó khăn. Tuy cả hai vợ chồng đều có công việc ổn định nhưng đồng lương eo hẹp cộng với nhiều chi phí sinh hoạt đắt đỏ nên đến giờ vợ chồng vẫn ở trong căn nhà cấp 4 đi thuê. Năm ngoái, vợ tôi sinh con đầu lòng, gia đình lại càng có nhiều thứ phải chi tiêu hơn. Vợ tôi lo lắng đến gầy cả người, chẳng tháng nào không tính toán sổ sách đến bac cả tóc. Tôi luôn động viên vợ, chỉ nay mai tôi được thăng chức, lên lương thì đời sống sẽ khá hơn.

Tuy nhiên, công việc không tiến triển thuận lợi như tôi mong đợi. Vị trí mà tôi nhắm vào từ lâu bất ngờ bị một kẻ con ông cháu cha tước mất. Bất mãn chuyện công việc, tôi thấy chán nản, muốn bỏ cuộc, chẳng còn thiết tha phấn đấu gì nữa. Tôi thường tụ tập bạn bè đi nhậu sau giờ làm để quên đi buồn bực. Là thằng đàn ông mà không có sự nghiệp trong tay thì vứt nhưng con đường tôi đi chẳng hiểu sao cứ vấp phải những kẻ lắm tiền nhiều của, ung dung hưởng thụ thành quả của người khác.

Tiền tôi tiêu vào việc ăn nhậu ngày càng nhiều nên tiền tôi đưa vợ đầu tháng cũng ngày càng ít. Vợ tôi cằn nhằn nhưng tôi bỏ ngoài tai.

Thế rồi thời gian này tôi để ý thấy vợ không còn hỏi tiền lương tháng của mình như mọi khi nữa. Chi phí sinh hoạt trong gia đình thì vẫn vậy nhưng có tháng tôi quên đưa vẫn chẳng thấy vợ bảo gì. Tôi tò mò hỏi thì cô ấy nói bên cô ấy mới được tăng lương nên không cần tiền của tôi nữa. Ban đầu tôi cũng tin vậy nhưng dần dà tôi lại sinh nghi trong lòng. Vợ tôi bỗng dưng có thêm khoản tiền không nhỏ, không phải cô ấy đang lừa dối tôi chuyện gì chứ?

Tôi lẳng lặng quan sát động tĩnh của vợ nhưng không phát hiện được điều gì đáng nghi ngờ. Cô ấy vẫn chăm sóc chu đáo cho bố con tôi hàng ngày, vẫn về nhà đúng giờ, vẫn cơm nước đầy đủ. Nhìn vợ tôi còn có vẻ vui hơn nữa, có lẽ vì không còn quá nặng nề chuyện cơm áo gạo tiền.

Tôi bán tín bán nghi nhưng không có cơ sở nào để nghi ngờ thêm nữa nên đành cho qua. Vậy mà đêm nọ, tôi đã phát hiện được sự bất thường của vợ một cách tình cờ.

Như thường lệ, hôm đó vợ chồng tôi lên giường đúng giờ. Không biết có phải vì ban chiều tôi uống cà phê hơi muộn hay không mà đến giờ ngủ mắt tôi vẫn thao láo. Sợ làm phiền vợ, tôi cứ nhắm mắt nằm im không động đậy. Đến khoảng 2 giờ sáng, khi tôi vừa thiu thiu ngủ thì vợ tôi trở dậy rồi rón rén bước ra ngoài. Tôi cũng nhẹ nhàng bám theo rồi sững sờ khi thấy cảnh trước mắt.

2

Tôi chạy lại ôm chầm lấy vợ và hết lời xin lỗi cô ấy. (ảnh minh họa)

Trời mùa đông rét mướt, vợ tôi khoác chiếc áo khoác mỏng cũ mèm ngồi trước bậu cửa sổ tỉ mẩn đan khăn. Ánh đèn đường rọi vào leo lét khiến vợ tôi phải nheo mắt tới lui để nhìn mũi đan cho chuẩn nhưng cô ấy vẫn chăm chú làm, không để ý tôi đang đừng gần đó quan sát cô ấy. Bao nhiêu đêm vợ tôi không ngủ để lén đan khăn mà tôi không biết? Bao nhiêu đêm cô ấy chịu cái lạnh cắt da cắt thịt để tỉ mỉ từng mũi đan? Tôi rơi nước mắt từ lúc nào không biết. Khoản tiền vợ tôi có thêm được mỗi tháng chính là từ những chiếc khăn len, áo len này.

Tôi chạy lại ôm chầm lấy vợ và hết lời xin lỗi cô ấy. Tôi quả không đáng mặt đàn ông, chỉ chút khó khăn đã nản lòng để mặc kệ vợ xoay sở tiền nong trong nhà. Tôi giờ đã làm chồng làm cha mà chút trách nhiệm này cũng không gánh vác được. Tôi cứ khóc và xin lỗi vợ còn cô ấy thì bật cười nói tôi ngốc. Tôi thật may mắn vì có được người vợ hiền tần tảo như vậy!

Theo Một Thế Giới

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.