Tôi trân trối nhìn cảnh tượng kinh hoàng diễn ra ở phòng khách nhỏ

Cả hai thấy tôi bất ngờ xuất hiện, giật mình liền buông nhau ra. Vợ tôi luống cuống bật đèn. Anh họ thì vẫn giữ thái độ vô tư chạy lại xách đồ cho tôi và lảng tránh ánh mắt tôi. Vợ cứ rối rít giãi bày vì buồn chán quá nên hai anh em tính khiêu vũ một chút

Tôi trân trối nhìn cảnh tượng kinh hoàng diễn ra ở phòng khách nhỏ

Shares

Học hết lớp 12, tôi không thi đại học như bạn bè cùng trang lứa vì hoàn cảnh nhà tôi quá khó khăn. Dưới tôi còn 2 đứa em đang tuổi ăn tuổi lớn nên tôi chuyển sang học nghề lái xe. Lận đận với đủ công việc từ lái xe tải, lái xe đường dài, lái xe riêng cho giám đốc, tôi nai lưng kiếm chút tiền lo cho từng đứa em học hành tới nơi tới chốn. Với những kinh nghiệm đã có, cuối cùng tôi xin được việc ổn định trong một công ty du lịch. Công việc của tôi ở đây là đưa đón khách theo tour.

Những lúc bận rộn vào những mùa cao điểm, tôi phải đi suốt. Tôi không có thời gian thảnh thơi và bù khú bạn bè cũng như có thời gian “tán” gái. Tuy quá trình cưa cẩm không mang lại kết quả khả quan nhưng tôi vẫn lấy được vợ đàng hoàng. Tôi gặp vợ tôi bây giờ là thông qua mai mối. Song tôi cưới cô ấy xuất phát từ tình cảm thật lòng. Không phải bởi vẻ ngoài cao ráo, xinh xắn mà là tôi bị thu hút trước vẻ dịu dàng, đằm thắm, cư xử nhẹ nhàng, biết trước biết sau của vợ tôi.

Còn em thích tôi vì sự chịu thương chịu khó, hiếu thuận với cha mẹ, anh em nên tin tưởng tôi sẽ là một người chồng, người cha tốt. Chúng tôi nên vợ nên chồng bằng một lễ cưới nhỏ gọn, ấm cúng và được sự chúc phúc của gia đình, bạn bè hai bên.

Sau ngày cưới, tôi và vợ ra riêng ở căn nhà nhỏ ngoài thành phố để thuận tiện cho công việc của hai đứa. Tiền mua căn nhà là một phần tôi dành dụm được, phần nhà vợ cho và một phần vay ngân hàng, trả lãi hàng tháng. Trước, vợ tôi là phiên dịch đi lại cũng nhiều. Giờ cưới rồi, tôi đã ngỏ ý muốn vợ ở nhà nội trợ, coi sóc nhà cửa, kinh tế thì tôi sẽ đảm nhiệm.

Suy tính trước sau rồi cô ấy cũng chịu làm công việc biên dịch bán thời gian nhẹ nhàng cho một nhà sách để có nhiều thời gian cho gia đình. Sợ vợ ở nhà buồn, tôi thường đặt dài hạn các loại báo, tạp chí và mua đĩa phim hay cho vợ xem. Có thời gian, tôi dẫn vợ đi chơi, mua sắm… để bớt nhàm chán.

Vợ tôi nấu ăn rất ngon và hợp khẩu vị với tôi. Chúng tôi khá hiểu nhau về mọi mặt của đời sống ngoại trừ chuyện chăn gối là “lệch nhịp”. So với hình thức bên ngoài và tính cách thì vợ tôi ở trên giường hoàn toàn khác một trời một vực. Cô ấy mạnh mẽ, làm chủ thế trận và có nhu cầu tình dục quá cao. Hầu như ngày nào cô ấy cũng tỏ “dấu hiệu” mời gọi tôi.

Nhiều lúc tôi cũng thấy thương vợ vì phải “nhịn đói” có khi 2 tuần liền vào những đợt tôi đi tour xa. Dù tôi biết nhiều khi chưa làm vợ thỏa mãn song vợ tôi vẫn rất chiều chuộng tôi, nấu nhiều món ăn ngon cho tôi tẩm bổ lại sức. Chưa bao giờ tôi lăn tăn nghi ngờ vợ mình cho đến khi người anh họ của tôi đến ở chung nhà.

Gọi là anh nhưng thực tế anh họ kém tôi 2 tuổi. Anh là con trai nhà bác cả tôi. Anh có vẻ ngoài cao ráo, nam tính và khá hiền lành. Năm cuối chương trình nặng với luận văn và thực tập (anh họ tôi học ngành xây dựng) nên nhà bác tôi muốn nó qua sống chung với vợ chồng tôi để được ăn uống đảm bảo chất.

Ban đầu, tôi cũng hơi ái ngại và không muốn cho anh họ ở nhờ. Song nhà tôi tuy nhỏ lại có 3 tầng, đúng là vợ chồng tôi ở còn không hết. Có thêm người ra ở, vợ tôi cũng đỡ buồn chán. Tôi nói sự việc này với vợ thì vợ tôi cũng đồng ý.

Từ khi có anh họ ra ở cùng, thêm người, nhà cửa của vợ chồng tôi rộn ràng hẳn lên. Có anh họ, tôi đỡ lo về những hỏng hóc xảy ra bất ngờ trong nhà cần bàn tay đàn ông và vợ tôi có người ăn cơm cùng những lúc tôi đi công tác đột xuất. Rồi buổi tối, thi thoảng anh họ kéo bạn đến nhà chơi hoặc nhận chân xe ôm đưa vợ tôi đi siêu thị…

Mấy tháng gần đây đang mùa cao điểm của ngành du lịch, tôi phải xoay như chong chóng. Thế nhưng, dù bận rộn với công việc, tôi vẫn đang mang trong mình cảm giác bất an. Bởi mỗi lần tôi về, không khí gia đình giữa 3 người nhà tôi cứ trở nên gượng gạo, khác lạ.

Anh họ thì có vẻ hơi né tránh nói chuyện với tôi, viện lý do là phải chỉnh sửa đồ án. Vợ tôi thì gượng gạo mỗi lần tôi đề nghị “nhập cuộc”, cô ấy trả bài một cách miễn cưỡng không còn cuồng nhiệt như trước. Tôi có thắc mắc, vợ tôi biện minh là tại người đang “khó ở” hoặc dạo này nhận nhiều việc của nhà sách về. Dù toàn lý do hợp lý nhưng có một nỗi lo sợ mơ hồ cứ xâm chiếm suy nghĩ của tôi, hay là tôi đa nghi và nhạy cảm quá nhỉ.

Song tuần trước nữa, dự định tôi phải dẫn tour đi Singapore 2 tuần mới về nhà. Nhưng do vì giúp đỡ một vị khách mà tôi bị gãy tay trái. Thế là tôi được sếp “đặc cách” cho về sớm tịnh dưỡng trước thời hạn bám tour. Mặc dù bị thương, tôi vẫn lùng các địa điểm tại Sing mua quà dành tặng vợ và anh họ. Tôi định tạo bất ngờ nên lẳng lặng không báo trước.

Về nhà tầm 9h tối nhưng cửa đóng, điện tắt tối thui. Vậy mà khi tôi tra chìa khóa vào nhà thì trên tầng 2 của vợ chồng vẳng ra tiếng nhạc du dương. Tôi không nén nỗi nhớ nhung, lao lên thì đập vào mặt tôi là hình ảnh vợ và anh họ đang khiêu vũ rất tình cảm ở phòng khách nhỏ trên tầng 2. Bên cạnh bàn tiệc nhỏ với lung linh ánh nến và rượu vang.

Tôi đứng im nhìn cảnh tượng ấy trân trối. Cả hai thấy tôi bất ngờ xuất hiện, giật mình liền buông nhau ra. Vợ tôi luống cuống bật đèn. Anh họ thì vẫn giữ thái độ vô tư chạy lại xách đồ cho tôi và lảng tránh ánh mắt tôi. Vợ cứ rối rít giãi bày vì buồn chán quá nên hai anh em tính khiêu vũ một chút.

Đêm ấy, nhìn vợ trong giấc ngủ say nồng, lòng tôi vẫn dấy lên mối nghi hoặc và dự cảm không hay: Liệu rằng sau lưng tôi, vợ và anh họ có đang và đã làm điều gì khuất tất không nữa? Trong trường hợp này, tôi nên làm gì để trong nhà không xảy ra bão đây?

Theo PLXH

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.