Tôi chỉ muốn có một lần được ngồi chung mâm cơm với chồng

Tôi không mong chồng trở thành ông này ông nọ, không ao ước những thứ xa vời. Tôi chỉ mong có lần hai vợ chồng được ngồi ăn chung một mâm cơm đầm ấm, vậy là đủ.

Tôi chỉ muốn có một lần được ngồi chung mâm cơm với chồng

Shares

Tôi kết hôn gần hai năm và có một cháu trai chưa đầy tuổi. Hai vợ chồng tôi sống riêng trong một căn hộ khá rộng rãi. Chồng tôi là trưởng phòng kinh doanh của công ty tư nhân với mức thu nhập rất khá. Ai nhìn vào cũng cho rằng tôi là người phụ nữ may mắn vì có được một gia đình hạnh phúc. Nhưng thật lòng hiện giờ tôi muốn li hôn. Tôi không biết liệu quyết định như vậy có sai lầm hay không?

Tôi và anh gặp gỡ thông qua mai mối, khi tôi đã 28 tuổi còn anh thì 36. Hai người đều chín chắn và trưởng thành, đều đã qua giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt. Khi ấy tôi đang là nhân viên ở thư viện tỉnh. Công việc chiếm nhiều thời gian, vả lại tôi cũng vài lần hẹn hò thất bại nên dù bạn bè cùng tuổi đã lập gia đình thì tôi vẫn phòng không gối chiếc. Ban đầu khi gặp mặt anh tôi cũng chỉ nghĩ đi gặp cho mẹ vui lòng.

Nhưng lần đầu gặp nhau, anh để lại cho tôi ấn tượng rất tốt vì anh quá hoàn hảo. Chủ động kéo ghế mời tôi ngồi, chuẩn bị sẵn hoa để tặng, chọn đúng chính xác món ăn mà tôi thích. Anh đưa tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác khi anh biết rất rõ về tôi. Anh còn nói thêm khi được xem ảnh của tôi anh rất thích, anh tin đây chính là một nửa mà anh đang tìm kiếm. Và cũng chính trong lần đầu ấy, anh đã nói với tôi rất rõ từng lời: “Anh nghĩ chúng ta nên kết hôn, có thể nhiều người yêu rồi cưới, nhưng anh tin cưới rồi mình sẽ yêu”. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về điều ấy suốt mấy ngày liền.

Hai tháng tìm hiểu nhau, tôi không có điều gì phàn nàn về anh. Anh điềm đạm, chững chạc, công việc ổn định, có nhà riêng và xe hơi. Mẹ tôi khuyên bảo thôi thì nắm lấy cơ hội, yêu với chả đương mà làm gì, lấy nhau sinh con rồi mọi thứ sẽ ổn cả. Tôi cũng nhiều tuổi rồi còn đợi chờ gì nữa. Đám cưới diễn ra sau 4 tháng quen nhau, không ồn ào náo nhiệt thậm chí khá lặng lẽ.

Sau kết hôn, anh muốn tôi nghỉ việc để chăm lo nhà cửa và thực hiện thiên chức làm mẹ. Anh nói lương anh đủ nuôi tôi nên tôi không cần vất vả làm gì. Nhưng rồi từ đó tôi sống trong tháng ngày lặng lẽ. Anh đi từ sáng đến tối, căn hộ rộng thênh thang chỉ mình tôi đi ra đi vào. Đôi lần vợ chồng ngồi ăn cùng nhau trong buổi cơm chiều mà tôi cảm giác như người vô hình. Anh không thích nói chuyện khi ăn, tôi cố tình gợi chuyện thì anh nói lạnh như băng: “Em lắm lời quá, sao cứ mãi nói chuyện thiên hạ”. Còn khi tôi hỏi anh về công việc thì anh lại bảo: “Em hỏi làm gì, anh nói ra thì em có biết không”.

Ăn xong anh vào ngay phòng làm việc, viết báo cáo, thống kê hay văn bản gì đó tôi cũng chẳng rõ. Không ngồi máy tính thì anh đọc sách nghiên cứu. Quá khuya anh mới về phòng, đôi khi còn ngủ luôn ở phòng làm việc. Chưa khi nào anh quan tâm hỏi tôi một câu. Chuyện vợ chồng cũng vô cùng nhạt nhẽo, anh thực hiện như để giải quyết nhu cầu sinh lí. Chẳng có chút âu yếm vỗ về hay yêu thương chia sẻ.

Tôi có thai anh cũng chẳng vui mừng hay ngạc nhiên gì cả. Tôi cảm giác với anh điều đó thật bình thường và hiển nhiên. Chưa khi nào anh hỏi tôi có thèm món gì không, hay có mệt mỏi không. Thậm chí anh chưa khi nào cùng tôi đi khám thai. Trong suốt thời gian mang bầu, tôi khóc không biết bao nhiêu lần vì tủi thân. Ngày tôi sinh con, anh cũng không có mặt, anh đang bận họp gì đó ở công ty. Đến chiều anh mới tới, chẳng hỏi xem hai mẹ con thế nào, anh chỉ nói: “Anh đã thanh toán viện phí, ra viện em hãy về nhà mẹ, anh nói với bà rồi. Anh phải đi công tác vài ngày”. Tôi chưng hửng, tôi chỉ muốn gào lên là anh đi đi, đi cho khuất mắt nhưng cổ họng cứ nghẹn đắng lại.

vợ chồng

Tôi chỉ muốn anh là một người chồng một người cha có trách nhiệm với gia đình mà thôi. (Ảnh minh họa)

Suốt ba tháng ở nhà mẹ đẻ, số lần anh đến thăm tôi chỉ trên đầu ngón tay. Anh nói do công việc nhiều, do phải nộp báo cáo gấp, do phải đi công tác xa. Tôi chán chường đến mức chẳng còn quan tâm anh nói gì. Những ngày tháng ấy, thật lòng tôi đã muốn chấm dứt cuộc hôn nhân của mình. Nhưng mẹ tôi cứ khuyên bảo mãi, bà nói hãy để anh thay đổi dần, rồi anh sẽ nhận ra sự quan trọng của vợ con. Bà sợ tôi quyết định vội vàng rồi sẽ hối hận.

Anh đón tôi về lại nhà. Nhưng suốt hơn năm tháng qua mọi chuyện vẫn không có chút gì thay đổi. Anh vẫn chỉ biết đến công việc. Ngay đến cả con trai anh cũng chẳng ngó ngàng. Anh cũng chẳng biết được con đã thay đổi thế nào đã phát triển ra sao. Thậm chí nét mặt con thế nào tôi sợ anh cũng không nhớ rõ. Ngày cuối tuần, anh lại tham gia một lớp quản lí. Anh nói cần tạo tiền đề tiềm lực gì đó vì ông phó giám đốc khoảng gần năm nữa sẽ về hưu.

Càng nghĩ đến anh tôi lại càng buồn. Tôi chẳng thiết tha gì đến việc anh sẽ thành ông này ông nọ. Tôi chỉ muốn anh là một người chồng một người cha có trách nhiệm với gia đình mà thôi. Tôi cũng muốn được chồng đưa đi chỗ này chỗ kia, cùng chồng cùng con vui vẻ vào cuối tuần. Thậm chí tôi mơ những điều hết sức bình thường, vợ chồng có thể cùng ăn một buổi cơm ấm áp, chẳng lẽ như vậy là quá lớn sao? Tôi cảm thấy chán nản vô cùng với cuộc hôn nhân lạnh lẽo của mình. Tôi muốn li hôn, liệu tôi quyết định như vậy có sai lầm không. Mọi người tư vấn giúp tôi với.

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.