Tình yêu thành bi kịch vì ‘con anh, con tôi, con chúng ta’

Tôi là một người đàn bà 36 tuổi, đã đi qua một cuộc hôn nhân được 5 năm. Tài sản duy nhất khi tôi ra đi là một bé gái gần 3 tuổi và một bào thai chưa tượng hình được 5 tuần. 

Tình yêu thành bi kịch vì ‘con anh, con tôi, con chúng ta’

Shares

Tôi mang thai, sinh con, nuôi con trong tủi cực dù bên cạnh tôi có ba mẹ và các em luôn yêu thương. Cuộc sống sẽ cứ bình lặng trôi đi nếu tôi không gặp anh, một người cũng từng đổ vỡ hôn nhân và có hai con như tôi. Từ những dòng tin nhắn qua mạng xã hội, những câu chuyện tâm sự, từ đồng cảm trong đồng cảnh, chúng tôi đã yêu nhau. Cuối tuần, tôi cùng anh đưa các con của cả hai đi chơi để bù đắp vào khoảng thời gian mà chúng bị thiếu thốn. Con tôi đã gọi anh là bố, cái tiếng thiêng liêng mà bé chưa một lần phát ra với người đã tượng hình nên mình.

Anh hứa sẽ bù đắp cho tôi và các con, dù nhỏ nhoi nhất nhưng đủ làm tôi cười và hạnh phúc. Anh hứa sẽ không làm nước mắt tôi rơi thêm một lần nào nữa. Tôi cũng yêu các con của anh. Dù khả năng còn eo hẹp nhưng tôi cố gắng để con anh và con tôi không bị thua thiệt. Tôi càng hạnh phúc hơn khi được anh cầu hôn vào một buổi tối thật đẹp ngày 12/10/2014.

Tôi được gia đình giúp đỡ, cha mẹ cho tôi một không gian riêng, một căn nhà nhỏ để tôi nuôi dạy các con. Anh về sống cùng tôi, tính đến nay đã 4 tháng. Mâu thuẫn bắt đầu. Anh trở nên câm lặng. Giữa tôi và anh dường như không có gì để nói, dù trước đây chúng tôi có thể thức thâu đêm để nhắn tin, chia sẻ với nhau.

Anh nhìn các con tôi bằng ánh mắt đầy thù ghét. Anh cho rằng con anh giận anh vì con gái tôi ích kỷ, sống chỉ biết mình khi khoe khoang với con anh là “Bố của anh cũng là bố của em”. Anh cho rằng con tôi là thứ khó dạy, nói thẳng thừng là mất dạy. Đau đớn hơn, anh gọi đứa bé thứ hai của tôi là ngu, không hiểu những gì tối thiểu. Trong quá trình mang thai, tôi bị stress, bé trai không phát triển bình thường, bé bị chẩn đoán có dấu hiệu tự kỷ, chậm phát triển. Tôi đã đau khổ cùng cực và từng chia sẻ cùng anh trong những ngày đầu mới chỉ là bạn bè thông thường.

Mọi người hãy ném đá tôi đi, vì trong quá trình yêu anh, tôi đã có thai ba lần và ba lần vứt bỏ. Cái thai thứ ba, tôi quyết tâm sinh nhưng anh căng thẳng và gây áp lực với việc không muốn các con bị tổn thương. Tôi đau đớn vì không thể giữ con lại. Phải bỏ con, tôi đã suy sụp về sức khỏe và tinh thần. Chỉ mới một tháng thôi kể từ khi tôi làm điều dại dột ấy thì anh đã nói lời chia tay trong phũ phàng nhất. Trong cơn điên dại, không làm chủ cảm xúc tôi đã làm cho anh bị thương ở tay.

Tôi viết những lời tâm sự này khi tâm trạng vẫn chưa ở thế cân bằng. Tôi đang tự hành hạ bản thân vì quá tin tưởng vào những gì tốt đẹp. Nhìn hai con mà lòng tôi như đang bị xát muối. Tôi hối hận lắm. Hối hận vì đã yêu chân thành dù đã qua một lần tan vỡ. Hối hận vì một người đàn ông mà tôi suýt hy sinh mạng sống với cơn xuất huyết dạ dày nằm quay quắt một mình trong bệnh viện để đối chọi với bệnh tật, quên đi sự hiện diện của hai đứa con đang rất cần sự bảo bọc và dạy dỗ của mình. Hối hận vì đã không tự bảo vệ mình nên bây giờ đang tạo nghiệp, khi bỏ đi những sinh linh, giọt máu của mình. Tôi hối hận nhiều lắm…

Ngu muội trong tình cảm chính là điều tồi tệ nhất mà tôi phải trả giá. Tôi chỉ xin mọi người đừng ném đá tôi, hãy đặt mình vào từng hoàn cảnh cụ thể. Tôi chỉ muốn nói ra hết những uất ức trong lòng rồi sau đó lại mạnh mẽ đứng trên đôi chân của mình như trước đây khi chưa gặp anh. Cuộc sống muôn màu và đời người cũng muôn dạng. Nếu ai cũng có đủ tỉnh táo, lý trí thì sẽ không bao giờ có những điều tồi tệ xảy ra.

Gửi anh: Biết chẳng bao giờ anh đọc những dòng tâm sự này, với anh đó là vớ vẩn nhưng em vẫn phải viết. Anh à, cho em xin lỗi vì vết thương em đã gây ra trên tay anh. Vết thương da thịt rồi sẽ lại liền nhưng vết thương lòng anh gây ra cho em sẽ không bao giờ lành lại. Nó cứ xù xì, gai góc. Với em, nó sẽ mãi là bài học nhớ đời. Cám ơn vì khoảng thời gian mà anh đã dành cho mẹ con em, không biết có chân thành hay không nhưng ít nhiều cũng cho em và các con em cái cảm giác được gọi là hạnh phúc. Anh hãy luôn hạnh phúc nhé! Hy vọng em sẽ là người phụ nữ cuối cùng phải đau khổ vì anh.

Đi qua giông bão cuộc đời, em cứ nghĩ anh sẽ trân quý những gì em dành cho anh nhưng em đã sai. Em đã muốn anh, em và các con của hai chúng ta sẽ là một gia đình hạnh phúc nhưng không được nữa rồi. Anh trách móc một đứa trẻ con bằng tuổi con anh liệu đó có quá ích kỷ. Thay vì anh phân tích, giảng dạy cho con hiểu thì anh quay sang nói những lời lẽ cay nghiệt. Anh cũng làm cha như em đang làm mẹ, phải nghe những lời nói đó sẽ đau đớn đến nhường nào.

Anh hãy sống như anh từng sống trước đây đi, em tin sẽ có ngày anh hối hận với những gì anh đã nói với em. Còn riêng em, em sẽ sống tốt. Sống tốt hơn khoảng thời gian trước khi gặp anh để cho không còn ai có quyền xúc phạm đến cuộc sống của mẹ con em nữa. Tin em nhé.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.