Tỉnh dậy sau cơn say, tôi hoảng hốt khi thấy người bên cạnh

Chuyện qua hơn 1 tháng rồi nhưng mỗi lần nghĩ lại tôi lại thấy ân hận vô cùng. Tôi sợ một ngày người yêu phát giác ra thì tôi chỉ có nước chia tay….

Tỉnh dậy sau cơn say, tôi hoảng hốt khi thấy người bên cạnh

Tôi và Trung yêu nhau hơn 3 năm, tình cảm rất tốt đẹp. Hai bên gia đình cũng biết chuyện và ủng hộ, vun vén nên hai đứa dự định ra tết sẽ làm đám cưới.

Trong số những người bạn chơi chung của hai đứa, có Lâm là bạn thân của Trung, Lâm khá thân thiết với hai đứa tôi, nhà gần người yêu tôi, có thể nói là bạn từ tấm bé với chồng.

Tôi và Lâm cũng ít gặp nhau, vì chỉ thỉnh thoảng đi chơi nhóm bạn mới gặp, còn gần như không gặp nhiều, chỉ thỉnh thoảng chat chit nhắn tin trên facebook hỏi han thế thôi. Thường thì Lâm hay chủ động nhắn cho tôi.

Cách đây độ nửa năm, tôi thấy thái độ của Lâm có vẻ rất lạ với tôi, anh hay nhắn tin, gọi điện hỏi thăm, quan tâm này nọ, rồi còn than thở với tôi rằng buồn chuyện tình cảm nọ kia. Tôi nghĩ đơn giản lắm, vì coi anh là bạn nên cũng chia sẻ, nói chuyện cùng anh, nhưng dần dần những tin nhắn kiểu “Ước gì anh có người yêu như em” ngày càng nhiều khiến tôi không khỏi suy nghĩ.

Cuối cùng để tránh những chuyện không nên có, tôi cũng có ý tránh mặt Lâm. Cho đến hôm cách đây hơn 1 tháng, Lâm gọi điện bảo đang ở gần chỗ tôi, hẹn tôi đi ăn, vì không có cách nào từ chối nên tôi đồng ý.

Hôm đấy Lâm uống rất nhiều, anh ép tôi mấy chén, tửu lượng của tôi kém nên từ chối, nhưng Lâm lại nói tôi không nể mặt anh. Chẳng biết làm sao nên tôi đành phải uống.

Thú thực hôm đấy tôi say không biết gì, người cứ lịm cả đi, đến khi tỉnh dậy đã thấy nằm trong phòng lạ, người bên cạnh chính là Lâm. Tôi hoảng hốt đến độ không thốt nên lời, điều đáng sợ nhất là trên người tôi không có lấy một mảnh vải che thân. Cái điều tồi tệ hệt như phim ấy diễn ra mà tôi hoàn toàn không hiểu nổi.

Tôi òa khóc nức nở, vừa cuống cuồng mặc lại quần áo vừa đập Lâm dậy bằng được.

Lâm tỉnh dậy, anh nói do hôm qua say quá, anh không biết mình làm gì nữa. Rồi Lâm xin lỗi và nói chuyện này cứ coi như tai nạn, chuyện chỉ hai chúng tôi biết mà thôi.

Tôi khóc mãi từ hôm đấy, càng nghĩ càng thấy có gì đó không đúng. Bởi dù có say tôi cũng phải lơ mơ biết gì đó, đây tôi hoàn toàn không có chút ký ức gì từ lúc lịm đi cho đến khi tỉnh dậy.

Từ hôm đấy, ngày nào Lâm cũng nhắn tin hỏi thăm tôi. Dù anh không nhắc đến chuyện kia nhưng nó làm tôi khó chịu vô cùng. Tôi có cảm giác chính anh bày ra trò này, cố tình làm hại tôi vậy.

Tôi rất sợ đối mặt với người yêu nên cả tháng nay tôi chỉ dám gặp anh có một lần, chỉ sợ cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, Trung mà biết chuyện tệ hại kia, làm sao anh chịu được. Giờ tôi phải làm sao đây?

Theo Phunutoday

Shares

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.

50 queries in 2.806 seconds.