Tình chị gái em trai mồ côi mẹ

Hôm nay Hai chẳng làm gì cả, chỉ ngồi nghĩ vẩn vơ, nhớ nhà, nhớ em, nhớ ba, nhớ mẹ. Hai luôn yêu gia đình theo cách ích kỷ nhất nhưng em hãy tin Hai đang trưởng thành.

Tình chị gái em trai mồ côi mẹ

Shares

Lúc lẫm chẫm biết đi, chưa thật sự cai sữa, Hai đã làm chị rồi, tự giác không vòi mẹ để nhường cho em, chỉ gặm bánh tráng uống nước cũng có thể ngoan cả ngày, đấy là nghe người lớn bảo thế. Hai đã biết tự lập từ bé nhé, chỉ là ba và em cứ nghĩ Hai vẫn trẻ con nên đến bây giờ vẫn lo thừa cho Hai thôi.

Hai là con so, lúc mẹ mang bầu, mọi thứ bổ dưỡng ba đều đem về cho mẹ nên sinh ra Hai béo tốt mũm mĩm như đã nuôi được mấy tháng rồi. Còn em đến đột ngột quá, mẹ lại chưa hồi sức sau lần vượt cạn trước đó nên em rất bé. Lúc nhỏ, em hay ốm vặt, mẹ tự trách không chăm sóc cơ thể kỹ hơn khi mang thai, vì thế mẹ quan tâm em nhiều hơn Hai. Có lẽ vì thế Hai không thích em. Kỳ lạ là lúc bé em rất bám Hai, thấy Hai đi đâu về là chạy ra cười toe, tiếc là lúc ấy Hai không thích em không nhìn thấy sự đáng yêu ấy.

Thực ra thời gian Hai không thích em cũng không quá lâu. Hai nhớ hôm đó mùa hè nóng, mẹ vừa trò chuyện với em vừa quạt cho Hai ngủ. Hai lim dim chứ không ngủ. Hai thích nhất được mẹ vuốt trán, hôn trộm. Lúc đó, mẹ hỏi em có thương Hai không. Em hồn nhiên bảo có rồi cười toe với mẹ. Em bắt chước mẹ thơm Hai. Cái môi bé xinh mọng nước đã chạm vào trán Hai làm tim Hai rung rinh từ đó. Rồi mẹ dạy chúng ta phải yêu thương nhau như thế nào. Mẹ rất tuyệt vời phải không em?

Mẹ nhẹ nhàng và sống giàu tình cảm nên mọi người đều yêu quý mẹ. Ba thì ngược lại, ba là công tử ham chơi hơn ham làm. Mỗi khi say, ba đều bắt mẹ con mình phải thơm ba, thơm càng nhiều càng có nhiều tiền tiêu vặt. Ba lớn hơn mẹ 6 tuổi nhưng trẻ con hơn mẹ. Mẹ muốn kiếm thêm thu nhập cho gia đình nên dạy thêm rất nhiều và không có nhiều thời gian cho ba, điều này khiến ba làm những việc tổn thương mẹ, đương nhiên lúc bé chúng ta không biết. Ba thường vắng nhà nhưng mẹ vẫn dạy chúng ta phải yêu ba. Vì thế chúng ta cũng rất yêu ba mặc dù không bằng mẹ. Mẹ hiền hòa là thế nhưng những lúc chúng ta phạm lỗi cũng cứ phải mẹ ra tay. Ba thì chịu. Mỗi lần làm mặt nghiêm dạy chúng ta, thấy chúng ta vừa khóc vừa kể tội, ba lại ôm bụng cười. Chúng ta cũng bắt chước cười theo thế là huề.

Vì gần tuổi nhau nên chị em mình lúc bé luôn có nhau, chơi giống nhau. Là con trai, em cũng chơi búp bê, nấu ăn, nhảy dây rồi thích mặc đồ của Hai. Còn Hai cắt tóc ngắn bởi vì khi em đi cắt tóc phải có Hai đi cùng cắt trước em mới chịu cắt, em cực sợ kéo. Lớn hơn, em chơi bắn bi, quăng lon, đá banh… Hai cũng chơi theo. Em bắt đầu ít quấn Hai hơn, thích đi chơi với mấy ông anh họ, ông anh hàng xóm.

Mẹ đột ngột bỏ chúng ta sau khi phải chống chọi với bệnh tật. Lúc còn tỉnh táo, mẹ vẫn không thôi hết lo lắng cho chúng ta, lo ba không trưởng thành, lo con gái chưa dậy thì còn ngô nghê, lo con trai hay nghịch ngợm dễ sai lệch nhận thức, lo chúng ta không bằng bạn bằng bè. Sau đó, chúng ta đối mặt với khó khăn kinh tế. Ba bắt đầu đi làm xa với những chuyến đi dài ngày, chỉ còn hai chị em tự lo cho nhau. Hai tập nấu ăn, bữa sống, bữa chín, bữa mặn, bữa nhạt, rốt cuộc thì cũng nấu được. Em còn nhỏ, ham chơi chẳng chịu phụ Hai nên không ít lần chúng ta cự cãi. Ba cũng nóng tính hơn, không còn dễ dàng bỏ qua lỗi của chúng ta như trước nữa.

Ba rất thương chúng ta, mỗi lần về khuya nhìn hai chị em ôm nhau ngủ, ba vẫn hay khóc, chúng ta biết chứ. Ba là người đào hoa. Mọi người xung quanh luôn rỉ tai chúng ta phải giữ ba vì họ cho rằng ba sẽ theo cô nào đó bỏ chúng ta. Hai bắt đầu có những suy nghĩ tiêu cực. Quả thật ba quen biết rất nhiều phụ nữ. Trong đầu Hai luôn phải tìm cách dẹp bỏ hết những người đàn bà đó. Ngoài mẹ ra không ai có quyền được chạm vào cuộc sống của chúng ta. Hai trở nên hỗn hào với ba và đanh đá hơn, Hai luôn túc trực điện thoại bàn. Khi nghe một giọng nữ lạ, Hai bắt đầu nói những từ ngữ chợ búa mà Hai biết được, những từ mà trước đây mẹ cấm nói, vì vô văn hóa và vô nghĩa.

Cậu từng chăm chúng ta khi mẹ bệnh, dù chuyển đi để ba có cuộc sống riêng nhưng vẫn ở bên chúng ta. Lúc ấy cậu là sinh viên mới ra trường, tính giống mẹ và rất tâm lý. Cậu bắt đầu nắn lại nhận thức cho hai chị em vì lúc ấy chúng ta không thực sự nghe lời ba. Ông trời thực sự không có bỏ hai chị em. Cậu lấy vợ khá muộn, khi chúng ta đi làm, cậu mới cưới vợ, giờ đã có bé gái ba tháng tuổi. Mọi người thường hay đùa: Mẹ không cho cậu lấy vợ để lo cho chúng ta nên cậu mới lấy vợ muộn vậy.

Năm Hai lên lớp 9 thì ba lấy má. Đợi mãn tang mẹ, ba mới chính thức dẫn má về nhà. Hai tuy được cậu khai thông tư tưởng nhưng cũng chẳng thích má lắm, cảm thấy mẹ ghẻ con chồng làm gì có yêu thương. Má có hai đứa con gái xấp xỉ tuổi Hai. Má và con má đều khéo, cuối cùng thì Hai cũng bị má chinh phục. Rất may chúng ta không gộp chung một nhà. Nhà má gần nhà chúng ta, hai con má cũng không ở cùng chúng ta. Đã có thời gian hai chị em lo nếu gộp chung, mình sẽ bị ăn hiếp, dù em hay chơi với con gái út má. Rõ hai đứa ngốc. Phải công nhận ba khéo chọn vợ, má luôn chiều chuộng ba và đối xử với chúng ta không chê được.

Những ngày tháng xa nhà để đi học và làm, Hai mới thấm thía tình cảm gia đình như thế nào. Ba luôn sợ Hai đói vì lúc ở nhà Hai ăn rất nhiều, luôn lo Hai đánh rơi tiền vì ở nhà hay để lung tung, sợ Hai không hòa nhập được với những cô gái khác, sợ Hai lạc đường, sợ bị bọn con trai lừa… sợ đủ thứ. Thế nhưng ba lại tuyệt đối tin tưởng em. Em cũng như ba, bắt đầu trở thành ông cụ non hồi nào không biết, hay nhắc nhở Hai về bọn con trai, về quản lý chi tiêu. Kể từ khi đi học, Hai nghĩ thoáng hơn, bắt đầu làm những việc mình thích nhưng lại dễ khiến mọi người lo lắng.

Người ta nói làm anh thật khó nhưng trường hợp này chắc phải gọi là làm em thật khó. Hai xin lỗi nhưng Hai là chị, em nhé. Hai chỉ buồn một việc là Hai không làm được gì cho em hết. Học xa nhà, chỉ có hai chị em trên đất Sài Gòn, đáng lẽ là chị phải lo cho em. Em cho mình là con trai, đủ trưởng thành, chăm sóc lo lắng cho Hai là việc đương nhiên. Hai thương em lắm.

Càng lớn, giữa chúng ta càng có nhiều khoảng cách. Em không còn cởi mở như trước, luôn cho Hai là con nít không trưởng thành, không trải đời để hiểu em nói. Phải có chia sẻ mới hiểu nhau em ạ. Dù thế nào, em vẫn cứ là em trai bé bỏng của Hai. Hai chỉ con nít ở việc thích em bé mãi, cái gì cũng hỏi Hai để Hai được làm mụ với em thôi.

Hiện tại chuyện tình cảm của em gặp rắc rối. Em không nói với Hai nhưng Hai vẫn biết chứ. Trong chuyện tình cảm, em là người đào hoa và có thể luôn tỏ ra bất cần nhưng Hai biết không phải thế. Dù thế nào, em vẫn cứ là em trai bé bỏng trong mắt Hai. Em hơi gia trưởng nhưng bản chất tình cảm và chung thủy. Việc của em, Hai được biết qua người khác cũng hơi chạnh lòng đấy em à. Dù em và cô bé đó đã có quãng thời gian không ngắn ở bên nhau nhưng không đáng để níu kéo đâu em à. Người ta đã vô tình thì em còn điều gì luyến tiếc. Em còn trẻ với những dự định hay ho phía trước cơ mà. Hai tin em sẽ làm được, sẽ có người xứng đáng với em hơn là một cô gái thích dựa dẫm, không có chính kiến.

Gia đình luôn là chỗ dựa tinh thần lớn nhất, Hai luôn tin như vậy. Hai không cần ba con chúng ta phải hiểu hết nhau, Hai chỉ cần thấy mọi người luôn vui vẻ, hạnh phúc. Giờ thì ai nói ba của chúng ta không giỏi nào? Ba đã nuôi chúng ta ăn học từng này mà. Chúng ta phải cố gắng sống thật tốt để báo hiếu ba chứ. Em cứ làm những việc mình thích, gắng hoàn thiện những dự định của mình như em đã nói với Hai, tự khắc một ngày đẹp trời có hàng tá cô bé xinh xắn theo đuôi em. Con trai tuyệt nhất là có ý chí, mục tiêu và làm việc nghiêm túc em à.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.