Tình cảm đặc biệt dành cho cô học trò kém 10 tuổi

Tôi ghen tị cả với đồng nghiệp nam của em bởi họ có cơ hội tiếp xúc, đùa cợt và nói chuyện thân mật với em nhiều hơn.

Tình cảm đặc biệt dành cho cô học trò kém 10 tuổi

Shares

Tôi là giảng viên một trường đại học lớn, có trình độ học vấn, có vợ và hai con. Cuộc sống của tôi theo mọi người là rất viên mãn, tôi có tất cả những gì mình muốn: nhà cửa, xe cộ, gia đình, công việc và địa vị xã hội. Với gia đình, tôi luôn là một người chồng, người cha mẫu mực, được vợ và các con yêu thương, tin tưởng. Trong suốt hơn 40 năm cuộc đời (gần 20 năm chung sống vợ chồng) tôi chưa bao giờ làm việc gì (kể cả trong suy nghĩ) sai trái khiến lương tâm cắn dứt, không làm tổn thương những người mà tôi yêu qúy.

Tôi là lãnh đạo của một đơn vị trong trường, còn em là nhân viên văn phòng đồng thời từng là sinh viên của tôi. Em kém tôi hơn 10 tuổi, không đẹp không xấu nhưng dễ thương, dịu hiền. Em chưa bao giờ làm tôi bực mình hay thất vọng. Trong bao nhiêu năm, dù từng gặp nhiều cô gái đẹp nhưng tôi chưa rung động với ai dù chỉ thoáng qua. Với em cũng vậy, gần 10 năm làm việc cùng tôi vẫn quý mến em như đứa học trò thủa nào. Em là nhân viên làm việc tốt nhất mà tôi từng có. Trong công việc em luôn đáp ứng tất cả các yêu cầu của tôi với trách nhiệm cao nhất. Em là người duy nhất tôi tuyệt đối tin tưởng khi giao việc. Hàng ngày tôi vẫn dõi theo em, tạo điều kiện tốt nhất cho em, muốn em được mọi người yêu mến.

Mọi thứ vẫn bình thường diễn ra cho tới khi tôi giật mình nhận ra em là tất cả niềm vui nỗi buồn của tôi. Một ngày không nhìn thấy em, mỗi khi đi qua chỗ em và không thấy em ở đó là tôi thấy nỗi nhớ da diết trong lòng. Mỗi khi tìm em mà không thấy, gọi điện thoại mà em không cầm máy (đôi khi em cần ra ngoài giải quyết công việc và đặc biệt em rất ít khi mang điện thoại theo người) tôi cảm thấy phát điên trong đầu. Tôi ghen tị cả với các bạn nam đồng nghiệp của em bởi họ có cơ hội tiếp xúc, đùa cợt và nói chuyện thân mật với em nhiều hơn. Khi gặp em, nói chuyện về công việc dù cố kìm lòng nhưng đôi khi tôi vẫn dùng những từ trách móc. Tôi cáu gắt với em nhiều hơn, chắc em không được vui và cũng không hiểu tại sao; còn những người khác lại nghĩ tôi có ác cảm với em.

Bằng lý chí tôi biết mình đang làm điều gì đó không đúng, cũng có thể chỉ là vấn đề “khủng khoảng tuổi trung niên”, hay là say nắng tạm thời. Tôi không muốn làm tổn thương vợ, biết bản thân không bao giờ đánh đổi gia đình để có được tình yêu của em. Tôi cũng biết em không bao giờ bỏ chồng để đến với tôi trong cuộc tình tay ba. Chính vì vậy mà tôi phải kìm nén đau khổ trong lòng. Mỗi ngày như thế trôi qua là một cực hình của tôi, chỉ mong được nhìn thấy em, được tâm sự cùng em, được em ôm vào lòng. Tôi muốn làm giúp em bất kể điều gì chỉ được ở cạnh em.

Là lãnh đạo tôi có thể yêu cầu em tới gặp bất cứ khi nào, có thể đưa ra rất nhiều yêu cầu để được ngồi cùng với em, nhưng mỗi khi nhấc điện thoại lên định gọi, tôi lại bỏ máy xuống, không thể làm điều đó. Tôi đang cố gắng kiểm soát mọi vấn đề, không muốn mình đi quá giới hạn, không muốn làm mọi người tổn thương, không muốn đánh mất đi niềm kính trọng về người thầy mà cả cuộc đời tôi đã gây dựng. Tôi vẫn ngồi đây trong căn phòng lạnh lẽo và chỉ mong tình cờ có việc gì cần trình ký em sẽ ghé qua.

Tôi không biết em có nhận ra tình cảm và thái độ khác lạ của tôi không nữa. Thực ra, chưa bao giờ tôi có hành vi hay thái độ vượt ra khỏi quan hệ đồng nghiệp với nhau, hay giữa sếp và nhân viên. Tôi biết nếu nói ra với em điều này nỗi đau trong lòng tôi sẽ vơi đi rất nhiều, nhưng cũng có thể tất cả những tình cảm chân thành của em với tôi, của đứa trò nhỏ xưa kia với người thầy đáng kính sẽ mãi mãi không còn nữa. Nhưng nếu không nói ra tôi không biết nó còn dằn vặt tâm hồn biết đến bao giờ.

Tôi nghĩ mình đủ lý chí để vượt qua vấn đề này, chỉ biết đè nén cảm xúc này, chôn chặt nó vào nơi sâu thẳm nhất trong trái tim. Tôi vẫn sống, vẫn làm việc, vẫn hoàn thành tốt mọi công việc, mọi nhiệm vụ đối với gia đình. Có lẽ nếu tôi chuyển công tác sẽ tốt hơn, tuy nhiên điều đó là không thể. Với vị trí và vai trò hiện nay của tôi chắc chắc cấp trên sẽ không cho phép. Lẽ nào tôi phải chung sống với điều này cả phần đời còn lại. Thôi có lẽ “có những bí mật xin mãi mãi hãy chỉ là bí mật”. Xin mọi người hãy đừng phán xét. Tình cảm con người là thứ gì đó thật đặc biệt, nó như là một món quà của tạo hóa và cũng là địa ngục trên trần gian.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.