Tiếc vì đã không dám bỏ cuộc hôn nhân hết tình yêu

Giá như được quay lại ngày ấy, tôi sẽ đi tìm hạnh phúc mới vì biết luôn có đủ tự tin để một mình mang lại hạnh phúc cho con.

Tiếc vì đã không dám bỏ cuộc hôn nhân hết tình yêu

Shares

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình đông anh em. Bố mẹ chịu thương chịu khó nuôi anh chị em tôi khôn lớn. Các anh chị em tôi cũng được thừa hưởng đức tính tốt từ bố mẹ, sống tình cảm, chịu thương chịu khó.

Học đại học xong, với hình thức khá, tự tin, nhanh nhẹn, tôi nhanh chóng tìm được việc làm trong một công ty liên doanh, sau đó lấy chồng. Gia đình chồng tôi trước kia là tiểu tư sản, chồng là con độc trong gia đình luôn được chiều chuộng. Lấy chồng rồi tôi mới thấy sự khác biệt nhiều về lối sống, về tính cách.

Khi vừa sinh con đầu lòng, tôi phải nhập viện, cấp cứu mất máu rất nhiều. Lúc đó, tôi mơ hồ nghe thấy bác sĩ nói huyết áp tôi khoảng 50. Phải mất 2 tiếng đồng hồ cấp cứu tôi qua cơn nguy kịch. Trở về giường bệnh lúc quá nửa đêm, tôi lơ mơ, huyết áp vẫn rất thấp, bụng đói cồn cào. Tôi bảo chồng sang giường bên cạnh vay tạm hộp sữa rồi sáng sau mua trả, chồng không đồng ý vì ngại. Mãi đến sáng hôm sau, chồng mới đi mua đồ ăn cho tôi. Tôi thấy xót xa, dẫu vậy tôi giữ kín trong lòng vì không muốn người thân, bạn bè của mình phải bận tâm.

Sẽ không có gì đáng nói nếu ngày đó, cách đây hơn 10 năm, tôi không phát hiện ra chồng ngoại tình. Cô ấy là đồng nghiệp của chồng. Chồng tôi đã không thừa nhận. Tôi gục ngã bởi bản tính tôi là người chung thủy, thẳng thắn. Ngày đó nghĩ đến con, tôi đã không ly hôn. Tôi chọn cách dành hết thời gian cho công việc, cho con. Sau đó bằng cách này hay cách khác, tôi vẫn kiểm tra chồng, suốt hơn 5 năm chồng tôi và người tình vẫn thường xuyên qua lại với nhau. Tôi thấy mệt mỏi, buông tay mặc cho chồng làm gì thì làm.

Khi tình yêu đã dành cho người khác, chồng không hài lòng với bất kỳ việc gì tôi làm. Mười mấy năm qua, là vợ nhưng tôi đã không được làm vợ theo đúng nghĩa, không được yêu thương, không được chia sẻ.

Giờ đây khi đã ngoài 40 tuổi, khi con đủ khôn lớn để nói với tôi rằng mẹ cứ làm gì mẹ muốn thì tuổi trẻ của tôi đã qua. Tôi thấy tiếc mười mấy năm đã đi qua trong cô đơn. Cuộc đời chỉ có một lần. Giá như được quay lại ngày ấy, tôi sẽ đi tìm hạnh phúc mới vì biết luôn có đủ tự tin để một mình mang lại hạnh phúc cho con.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.